TRÀNG CHUỖI MÂN CÔI ... BỊ RƠI

Soeur Jean Berchmans Minh Nguyệt


Câu chuyện do cha Lepipich, linh mục Dòng Tên, kể lại. Chuyện xảy ra trong thời kỳ cha thi hành nghĩa vụ quân sự. Cha viết:

Có những tín hữu Công giáo, hoặc vì thói quen, hoặc vì lòng đạo đức bình dân, thường mang theo tràng chuỗi Mân Côi trong túi áo. Nhưng họ không dám lấy ra ngoài để lần hạt công khai, vì sợ bị chế nhạo. Trái lại, cũng có những tín hữu Công Giáo thật can đảm, như trường hợp sau đây.

Hôm đó tiểu đoàn chúng tôi đang đứng xếp hàng trình diện. Viên sĩ quan phụ tá tiểu đoàn nổi tiếng là một người bài bác tôn giáo, vì ông theo một giáo phái lầm lạc. Và hôm nay là ngày chiến thắng của ông. Ông được dịp chế nhạo các binh sĩ Công Giáo. Dùng ngón tay cái và ngón tay trỏ, ông cầm cỗ tràng hạt giơ cao. Bằng cử chỉ khinh bỉ, ông hất hàm hỏi:
- ”Ai đánh mất cái này?”.

Phần đông các binh sĩ chúng tôi là người Công Giáo. Nhưng khi nghe viên sĩ quan giễu cợt, nhiều người cũng cất tiếng cười ồ, phụ họa câu nói của viên sĩ quan. Họ quên mất mình là tín hữu Công Giáo. Nhiều người trong nhóm, đã từng được mẹ âu yếm trao cho tràng chuỗi Mân Côi, dặn dò con lần hạt mỗi buổi tối, ngày con lên đường nhập quân ngũ..

Nhiều binh sĩ cười, nhưng chàng lính trẻ đứng hàng đầu, bên cạnh tôi, người có nhiệm vụ cầm cờ trong tiểu đoàn chúng tôi, tức giận đỏ mặt. Chàng lẩm bẩm:
- ”Nếu mà cái tên mất dạy này không chịu câm mồm, chấm dứt trò chế nhạo, thì sẽ biết tay tớ, tớ sẽ đấm cho nó một cú vỡ mồm!”. Tôi thầm nghĩ:
- ”Chắc rồi sẽ có chuyện không hay xảy ra!”..

Viên sĩ quan phụ tá tiểu đoàn tiếp tục trò chơi chế nhạo. Ông tin chắc chắn rằng, không một binh sĩ nào sẽ có can đảm đứng ra nhận cỗ tràng hạt bị đánh rơi là của mình cả.. Bỗng chốc, người bạn trẻ bên cạnh tôi, rời hàng ngũ, tiến đến trước mặt viên sĩ quan. Anh đứng nghiêm chào theo kiểu nhà binh rồi trịnh trọng nói:
- ”Cỗ tràng hạt này thuộc về tôi. Xin trả lại cho tôi”.

Toàn tiểu đoàn im lặng như tờ, không một tiếng động, không một tiếng cười. Mọi người hồi hộp chờ đợi phản ứng của viên sĩ quan. Viên sĩ quan cũng bỗng chốc cụt hứng. Ông ta lúng túng không biết trả lời sao. Ông lặng lẽ trao cỗ tràng hạt cho người lính trẻ dưới quyền..

Sau đó, khi có dịp gần nhau nói chuyện, tôi tò mò hỏi người bạn trẻ: - ”Sao anh không có can đảm trả lời ngay từ đầu? Sao lại chờ đợi một lúc lâu sau đó mới nói?”. Người bạn tôi thong thả đáp:
- ”Bởi vì, tràng chuỗi Mân Côi đó không thuộc về tôi. Tôi phải ra trình diện nhận chuỗi, chỉ vì tôi muốn viên sĩ quan trợ tá vô thần, phải chấm dứt ngay tức khắc cái trò chơi bần tiện. Ông không được dùng một vật dụng tôn giáo để chế nhạo tín ngưỡng của những người dưới quyền mình”.

... ”Con chỉ xin hai điều, Ngài đừng nỡ chối từ trước khi con nhắm mắt. Xin đẩy xa con lời dối trá và chuyện lọc lừa. Xin đừng để con túng nghèo, cũng đừng cho con giàu có; chỉ xin cho con cơm bánh cần dùng, kẻo được quá đầy dư, con sẽ khước từ Ngài mà nói: ”Đức Chúa là ai vậy?”, hay nếu phải túng nghèo, con sinh ra trộm cấp, làm ô danh Thiên Chúa của con” (Châm Ngôn 30,5-9).

(Albert Pfleger, ”FIORETTI DE LA VIERGE MARIE”, Mambre Editeur, Paris 1992, trang 108).