VƯỢT THẮNG BỆNH TẬT .. TIẾN ĐẾN HÔN NHÂN


Soeur Jean Berchmans Minh Nguyệt


Nơi nghĩa trang thành phố Dallas, bang Texas, Hoa Kỳ, hai ngôi mộ nằm song song với bia đá khắc hàng chữ: ‘‘David và Kimberley Marshall .. mãi mãi bên nhau. Kết hôn trong vòng ba năm”.

Câu chuyện tình yêu của đôi bạn trẻ David Crenshaw và Kimberley Marshall thật hạnh phúc mà cũng thật đau thương. Ngay từ lúc lọt lòng mẹ, cả hai cùng bị bệnh di truyền gọi là ‘‘nhầy nhớt - mucoviscidose”, chưa có phương thuốc chữa trị. Người mắc bệnh này thường bị chất nhờn đặc quánh làm tắc nghẽn hai cuống phổi khiến bị nghẹt thở hoặc bị ho liên tục.

Nhờ tình thương bao la và sự trợ giúp của mẹ hiền, bà Dawn, bé Kimberley - gọi tắt là Kim - đã vượt thắng một phần cơn bệnh quái ác. Cô bé có thể cắp sách đến trường và bắt đầu chương trình tiểu học. Chưa hết, bé theo môn khiêu vũ cổ điển và ghi tên trong đội nữ túc cầu thành phố! Bà Dawn còn đi xa hơn trong mộng ước. Như bao bà mẹ trẻ khác, bà mơ thấy cô con gái cưng lớn lên, tham dự những buổi khiêu vũ tại trường học và rồi .. có chàng sinh viên nào đó, để ý đến con bà, yêu con bà và tỏ tình lần đầu với con bà!

Nhưng bác sĩ Robert Kramer - chuyên viên về chứng bệnh nhầy nhớt - cẩn thận cảnh giác đôi vợ chồng trẻ Dawn và Bill chớ nuôi ảo tưởng! Vì dù có dùng hết mọi phương thức trị liệu và con bệnh có thể sống một cuộc sống gần như bình thường, nhưng tuổi thọ của những người bị bệnh này không tới 30!

Bé Kim lớn lên và bước vào tuổi dậy thì. Đây là lúc lời tiên đoán của bác sĩ Kramer ứng nghiệm: thân hình Kim gầy đét và xẹp lép như quả bóng xì hơi. Ông bà Dawn và Bill lại phải đưa con vào nhà thương. Cô bé cẩn thận mang theo cuốn nhật ký. Kim ghi lại những gì xảy ra chung quanh, nhất là cái chết của những thiếu nữ Kim quen biết trong nhà thương. Chẳng hạn Kim viết: ‘‘Wendy qua đời lúc 8 giờ 10 phút sáng nay. Nó đau đớn suốt đêm qua, thật tội nghiệp. Thôi thế thì hơn!” Bà Dawn thường nghĩ là Kim viết về cái chết, như một cách thức tự chuẩn bị chấp nhận số phận của mình.

Dầu phải vất vả chiến đấu, Kim cũng cố gắng học xong bậc trung học, như bao thiếu nữ đồng lứa tuổi.

Mùa xuân năm 1986 là mùa xuân đầu tiên đôi bạn trẻ David Crenshaw và Kimberley Marshall gặp nhau. Năm đó Kim 16 và David 18 tuổi. Cả hai cùng được đưa vào nhà thương điều trị về bệnh nhầy nhớt. Giống như Kim, David cũng can đảm phấn đấu để sống cuộc sống bình thường như bao thanh niên tràn đầy sức sống. Thân sinh David tâm sự: ‘‘Chúng tôi luôn luôn cư xử với David như thể David mạnh khoẻ. Tôi nghĩ rằng, nếu David tráng kiện hơn một chút, chắc hẳn sẽ lướt thắng được cơn bệnh”.

Trong vòng 3 năm trời, David phải vận dụng mọi tài năng khôn khéo để chinh phục cho bằng được quả tim của Kim. Và chàng đã chiến thắng. Ngày 17-11-1989, Kim viết trong nhật ký: ‘‘Hôm nay, David và con, chúng con trao đổi nụ hôn đầu tiên. Lạy Chúa, xin cho tình yêu của chúng con được nguyên vẹn và bền vững!”

Ngày 27-10-1990, Kimberley Marshall, 21 tuổi tiến lên bàn thờ để giao ước tình yêu với David Crenshaw, 23 tuổi. Hiện diện trong Thánh Lễ thành hôn hôm đó, đặc biệt có tất cả các bệnh nhân mắc chứng nhầy nhớt của thành phố Dallas. Mọi người tha thiết cầu cho đôi tân hôn hưởng nếm hạnh phúc toàn vẹn.

Đúng như lời ước nguyện của mọi người, đôi bạn trẻ David và Kim trải qua những tháng ngày hạnh phúc tràn đầy.

Nhưng rồi chuyện phải đến đã đến. 3 năm sau ngày cưới, David bắt đầu ngã bệnh nặng và ngày 26-10-1993, David êm ái trút hơi thở cuối cùng, sau khi âu yếm ngước nhìn vợ hiền thân yêu lần cuối. David hưởng dương 26.

24 giờ sau khi chôn cất David, lại đến lượt Kim ngã bệnh nặng và ngày 11-11-1993, vào buổi sáng tinh sương, Kim êm ái trút hơi thở cuối cùng. Hưởng dương 24. Người ta mặc cho Kim chiếc áo trắng tinh ngày cưới và chôn nàng bên cạnh chồng nàng.

Trên bia đá đặt chung cho hai nấm mộ nằm song song, người ta khắc hàng chữ: ‘‘David và Kimberley Marshall .. mãi mãi bên nhau. Kết hôn trong 3 năm”.

(”Reader's Digest Sélection”, 7/1995, trang 109-114).


Bấm vào đây trở về “Bông Hồng Dâng Mẹ Thiên Quốc”

Trang chủ