QUYỀN SỐNG CỦA CÁC THAI NHI


Soeur Jean Berchmans Minh Nguyệt


... Trên chiếc ghế nhỏ nơi nhà thương, tôi vừa run lẩy bẩy vừa lặng lẽ khóc. Tôi như người vừa trải qua cơn ác mộng. Tôi ước mong đó chỉ là ác mộng chứ không phải sự thật. Nhưng đúng là sự thật. Sự thật phũ phàng! Người ta chích thuốc cho tôi ngủ và người ta giết chết bào thai trong dạ tôi. Bào thai chính là con tôi, đứa con mà trước khi thiếp đi với mũi thuốc mê, tôi đã giơ tay chào vĩnh biệt con bằng cái vuốt ve trên bụng!

Tôi tỉnh lại với niềm đau đớn khôn tả khi ý thức rõ ràng những gì vừa xảy ra. Tôi muốn gào to thét lớn, nhưng đã quá trễ. Điều gì xảy ra đã xảy ra! Tôi đã giết chết con tôi. Tôi đã khóc và chỉ biết khóc. Tôi khóc ròng rã. Tôi bỏ ăn, bỏ ngủ và buông lời trách cứ chồng tôi. Tôi trách chàng đã cùng tôi can tội giết con. Lúc này đây, chồng tôi cũng cảm thấy vô cùng đau đớn và đắng cay. Chàng không giúp tôi vượt qua cơn khủng hoảng và đồng ý giết hại đứa con vô tội. Thật ra, không một người nào, phải, không một người nào giúp tôi, bắt đầu là vị bác sĩ. Ông ta lạnh lùng bày vẽ cách thức cho tôi trục xuất bào thai khỏi dạ!

Lúc rời nhà thương về nhà tôi không dám nhìn thẳng vào mắt hai đứa con gái nhỏ. Trong đôi mắt chúng, tôi như mường tượng trông thấy cặp mắt đứa con mà tôi không bao giờ được trông thấy. Điều trước kia tôi nghĩ là ‘‘quyền tự do”, ‘‘tự do giết chết bào thai”, giờ đây bỗng trở thành ‘‘ngục tù giam cầm tôi”. Từ nội tâm sâu thẳm, tôi cảm thấy mình đang dần dần chết đi. Ngày tháng càng trôi qua tôi càng cảm thấy rơi vào cảnh tuyệt vọng. Tôi bị biến loạn tâm thần. Chồng tôi đưa tôi đi chữa bệnh thần kinh. Nhưng khi đến cổng nhà thương, tôi không chịu vào và xin đưa trở lại nhà. Chính lúc này đây, tôi tha thiết cầu xin ơn Chúa trợ giúp và thâm hiểu rằng, chỉ có lòng nhân từ vô biên của Chúa mới cho phép tôi tìm lại ý nghĩa cuộc sống tương lai của tôi..

Cầu nguyện xong, tôi cảm thấy Chúa như đang ở bên tôi và gieo vào lòng tôi niềm ước ao mang thai trở lại. Một niềm ao ước chân thành, trái ngược với lý lẽ tôi đưa ra trước đó để từ chối mang thai và dẫn đến kết quả giết chết bào thai! Một năm sau, vào đúng tháng và cùng ngày của năm trước, tôi cảm thấy một mầm sống mới bắt đầu lớn lên trong tôi. Từ đó, tôi cảm nghiệm niềm vui tuyệt vời của một phụ nữ khi mang thai. Mặc dầu tôi đã mang thai ba lần, nhưng lần này, tôi vẫn khám phá ra thực tại đẹp đẽ vô cùng của một mầm sống đang lớn lên trong dạ. Vito - đứa con thứ tư của chúng tôi - chào đời ngày 3-7-1994. Khi cùng con từ nhà thương trở về nhà, lòng tôi dâng lên niềm an bình khó tả. Tôi nghĩ rằng, đứa con không bao giờ được chào đời, giờ đây trở thành thiên thần bản mệnh của chúng tôi.

Năm tháng trôi qua. Vito càng lớn lên càng làm nẩy sinh trong tôi niềm ước muốn dấn thân hoạt động bảo vệ sự sống, bảo vệ những bào thai mới lớn lên trong dạ mẹ. Tôi quyết định đến một nhà thương nổi tiếng phá thai, với 20 đến 30 vụ phá thai mỗi ngày. Tôi tìm cách tiếp xúc với những phụ nữ đang đứng ngoài hành lang hoặc ngồi nơi phòng đợi phá thai. Tôi cố gắng thuyết phục họ từ bỏ ý định khủng khiếp giết chết mầm sống đang lớn lên trong mình. Tôi hành động như thế một thời gian ngắn. Chị nữ tu làm việc nơi nhà thương để ý và hiểu rõ ý định ngay lành của tôi. Chị khuyên tôi gia nhập một phong trào bảo vệ sự sống hầu hoạt động có hệ thống và hữu hiệu hơn.

Cùng lúc tôi đọc bức thư mục vụ của các Giám Mục vùng Lombardia (Bắc Ý) khuyên các phụ nữ trót dại phá thai hãy ăn năn thống hối và dấn thân bảo vệ sự sống. Sự sống theo nghĩa rộng, nghĩa là không chỉ bao gồm các bào thai mà cả sự sống của người đau khổ, bệnh tật, túng thiếu và các bậc lão thành nữa.

Đáp tiếng gọi lương tâm và của các Vị Giám Mục tôi hăng say hoạt động bảo vệ sự sống, sự sống thánh thiêng, hồng ân đến từ THIÊN CHÚA.

(”Sì alla Vita”, n.12, Dicembre/1997, trang 13-14).

... Kính thưa Cha, xin Cha vui lòng nghe con trình bày. Con là cụ bà 81 tuổi, ngồi xe lăn và sống cô đơn với sự giúp đỡ của một thiếu nữ Ucraine. Con không than trách số phận hiện tại, trái lại con dâng lời cảm tạ THIÊN CHÚA đã cho con sống đến ngày hôm nay. Trong một lời kinh con đọc như sau:

- Lạy Chúa, xin hãy luận phạt tội lỗi con và cho con được đền bù tội lỗi con, ngay nơi trần gian này, để khi Chúa gọi về, con được diễm phúc chiêm ngưỡng tôn nhan Chúa. Lạy Chúa, thánh giá con thật dịu êm. Con xin dâng Chúa mọi đau khổ của con, hầu chuộc đền bao tội lỗi con đã trót phạm, làm mất lòng Chúa.

Bây giờ con xin đi vào sự kiện cụ thể. Vào năm 35 tuổi, con phạm trọng tội phá thai. Con không muốn tự bào chữa, nhưng chỉ duy nhất THIÊN CHÚA biết rõ sự việc ra sao. Tuy nhiên, THIÊN CHÚA không chấp nhận điều gì mờ ám, nhưng nếu con kể lể dài dòng, hẳn không ai tin lời con. Con chỉ xin xác định: vụ ấy xảy ra khi con mang thai đến ngày thứ 50. Con đã xưng thú tội ấy không biết bao nhiêu lần. Con là giáo dân lập gia đình và sống ly thân. Con luôn cầu nguyện cùng THIÊN CHÚA, ngay cả khi con có rất ít thời giờ cho kinh nguyện. Hiện tại con dành trọn thời gian con có để cầu nguyện, bởi vì con liên tục nghe Radio Maria - Đài Phát Thanh Maria.

Con xin kể Cha nghe giấc mơ con thấy cách đây vài tháng. Con đang phàn nàn với Chúa về mọi đau khổ con phải gánh chịu, bỗng con thấy cạnh giường con, một đứa bé nằm cuộn tròn dưới đất, với thân hình què quặt. Bé tỏ dấu muốn giúp đỡ con, nhưng không thể nào làm được, bởi lẽ bé bị tàn tật hoàn toàn, không cử động được. Ngay lúc đó, con nghĩ tức khắc đến đứa con của con, đứa con đã không bao giờ chào đời.

Một lần, nơi nguyệt san ‘‘Thánh Tâm” của quí Cha, con đọc thấy rằng: người ta có thể xin dâng Thánh Lễ với ý chỉ cầu cho các hài nhi không được sinh ra. Vì thế, con xin phép gởi đến Cha một số tiền, không phải để trả nợ trước mặt Chúa, cho bằng để chu toàn một phận vụ. Với đứa con của con - đứa con không được chào đời, nhưng bị giết chết khi còn trứng nước - con đặt tên Phanxicô. Con tin rằng Thánh Phanxicô sẽ mang bé đặt vào cạnh sườn Chúa và làm cho bé được vui hưởng ánh sáng dung nhan Chúa, như tất cả các Thánh Thiên Thần tí hon. Con tin rằng bé Phanxicô của con được vào hàng ngũ các Thánh Thiên Thần, bởi vì bé không hề có lỗi gì. Mọi tội đều do con mà ra. Xin Cha cầu nguyện và ban phép lành cho con. Xin Cha giúp con hiểu được rằng, trong Tình Thương Nhân Hậu bao la của Chúa, Ngài đã tha thứ hết mọi tội cho con rồi.

Con là cụ bà tàn tật phải ngồi xe lăn, hằng được lãnh nhận ơn thánh Chúa mỗi ngày. Xin cho con được biết đặt vào đôi bàn tay Chúa tất cả các đau khổ của con, đau khổ thể xác và đau khổ tinh thần. Trong lòng Từ Bi vô biên của Chúa, con xin phó thác ơn cứu rỗi linh hồn con cho Chúa, và xin Chúa ban cho con ơn chết lành.

.. Ông Gióp thưa với THIÊN CHÚA. Con biết rằng việc gì Ngài cũng làm được, không có gì Ngài đã định trước mà lại không thành tựu. ”Ai là kẻ dám dùng những lời thiếu khôn ngoan hiểu biết để làm cho kế hoạch của Ta không còn được rõ ràng minh bạch?” Phải, con đã nói dù chẳng hiểu biết gì về những điều kỳ diệu vượt quá sức con. Vậy, xin Ngài lắng nghe, và cho con thưa gởi đôi điều, con sẽ hỏi và xin Ngài đáp lại. Trước kia, con chỉ được biết về Ngài nhờ người ta nói lại, nhưng giờ đây, chính mắt con chứng kiến. Vì thế, điều đã nói ra, con xin rút lại, trên tro bụi, con sấp mình thống hối ăn năn (Gióp 42,1-6).

(”SACRO CUORE”, Salesiani, Gennaio/2002, trang 15).


Bấm vào đây trở về “Bông Hồng Dâng Mẹ Thiên Quốc”

Trang chủ