ƠN GỌI CỦA MỘT TIỂU ĐỆ CHÚA GIÊSU

Soeur Jean Berchmans Minh Nguyệt


... Năm 1941, trong thời thế chiến thứ hai, tôi trở lại Pháp sau 18 tháng bị lưu đày. Tôi làm việc trong ngành bảo hiểm, nên phải di chuyển luôn và thường ngủ trọ nơi khách sạn.

Một ngày, tôi gặp lại thanh nữ tôi quen biết. Chúng tôi mừng rỡ và từ đó, tạo nhiều cơ hội để gặp nhau. Tình bạn giữa chúng tôi theo ngày tháng tăng mạnh và dần dần trở thành một thứ tình cảm khác. Chúng tôi dự tính tiến đến hôn nhân. Đối với tôi, câu chuyện tình của chúng tôi bình thường như bao câu chuyện tình khác. Cứ lẽ đương nhiên, không có gì ngăn trở chúng tôi tiến đến hôn nhân.

Tôi xin nói rõ về tình trạng sống đạo của tôi để quí vị dễ hiểu hơn về những gì tôi sắp kể ra sau đây. Trước thế chiến thứ hai, tôi không phải là tín hữu Công Giáo đạo đức. Tôi rất ít khi đi lễ. Tôi thường ăn chơi phung phí vì thân phụ tôi rất thương chìu tôi. Người không bao giờ để tôi phải thiếu thốn. Có thể nói rằng, tôi sống cuộc đời ăn chơi “vương giả”.. Rồi những ngày tháng khốn khổ lưu đày, cũng không làm tôi thay đổi bao nhiêu.. Nói thế để nhấn mạnh rằng, chuyện tu trì đối với tôi quả xa vời. Tôi không bao giờ tôi mất công dành ra một phút để bận tâm nghĩ tới ..

Bỗng một hôm, trong thời kỳ tôi đính hôn với Monique, nơi căn phòng của khách sạn, một tiếng nói vang lên trong tôi:
- “Con không được tiến đến hôn nhân. Con không nên lập gia đình”. Quả là tiếng sét đánh và tiếng nói trở thành cuộc chiến diễn ra trong tôi. Trong vòng ba tháng trời, tôi muốn quên đi tiếng gọi, tôi muốn trở lại cuộc sống khô đạo như trước. Nhưng tôi bất lực. Tiếng nói vẫn vang lên và kéo tôi vào cuộc sống cầu nguyện. Từ đó từng đêm, tôi quỳ gối cạnh giường ngủ để cầu nguyện. Tôi khẩn khoản xin Chúa nói cho tôi biết lý do tại sao tôi không được lập gia đình. Cứ mỗi lần tôi cầu nguyện như vậy, tôi cảm thấy mình vừa được bình an vừa lại bị dằng co xé nát.. Một nỗi khổ khác. Làm sao trình bày vấn đề với vị hôn thê của tôi đây? Chính tôi, tôi không chấp nhận tiếng gọi của Chúa, thì nàng lại càng không thể hiểu và chấp nhận tiếng gọi này được!

Sau nhiều lần tìm cách cắt đứt mọi liên hệ tình cảm với Monique, tôi đã thành công, nhưng với một con tim rướm máu. Một ngày, tình cờ đi ngang một nhà thờ, tôi ghé vào đó. Thú thật, tôi vẫn không thường xuyên đi lễ, kể cả sau khi có tiếng Chúa gọi. Có lẽ bởi vì tôi không muốn chấp nhận tiếng Chúa. Khi tôi bước chân vào nhà thờ, cũng là lúc vị linh mục giơ cao Mặt Nhật có Mình Thánh Chúa cho mọi người cúi mình thờ lạy. Chính giây phút đó, mọi dằn co lưỡng lự tối tăm trong tôi biến mất, nhường chỗ cho ánh sáng rực rỡ. Tôi hiểu rằng, Chúa muốn tôi trở thành một tu sĩ, trong một dòng tu dấn thân làm việc giữa đời, sống giữa người nghèo. Rồi Chúa cũng soi sáng cho tôi biết là tôi phải chọn thánh nữ Têrêxa thành Lisieux và thánh Gioan-Maria Vianney làm bổn mạng. Thú thật, hai vị thánh này tôi cũng chỉ nghe loáng thoáng mơ hồ thôi.

Chỉ còn cách duy nhất là phải viết thư vĩnh biệt hôn thê. Tôi gửi trả nàng tất cả thư từ, kèm với hình ảnh lưu niệm.. Quả là chuyện đời éo le. Cho đến lúc ấy, con đường duy nhất đối với tôi, chỉ là con đường hôn nhân. Vậy mà giờ đây, Chúa lại mở ra trước mắt tôi, một con đường khác. Con đường của một tu sĩ khước từ hôn nhân! Rồi không phải một mình tôi đi vào trận chiến này, mà chung quanh tôi, mọi người ào ào phản đối. Họ bảo tôi thất tình, thất thường, hay gì gì khác nữa! Thật ra cuộc sống và dáng điệu tôi, chẳng có chút gì làm bằng chứng tôi nghe theo một tiếng gọi đến từ trời cao! Thật là khổ cho tôi!

Chỉ có một điều duy nhất. Trước mọi lời phê bình dị nghị, bàn ra tán vào, tôi vẫn giữ vững ý định trở thành Tiểu Đệ Chúa Giêsu. Quyết định này đủ minh chứng cho mọi người và cho cả tôi nữa, thấy rằng, đó là quyết định đến từ ơn Chúa. Bởi vì, nếu không có Chúa, chắc chắn tôi không làm tu sĩ được quá 6 tháng!. Chính Chúa gọi tôi, bắt buộc tôi phải chọn nếp sống độc thân, trong khi tôi chỉ muốn lập gia đình. “Ai hiểu được thì hiểu”, Chúa Giêsu đã nói như thế và tôi cũng xin lập lại như vậy. Tôi tri ân cảm tạ Thiên Chúa, đã thương gọi tôi vào cuộc sống tu trì.

... Các môn đệ thưa Chúa Giêsu: “Nếu làm chồng mà phải như thế đối với vợ, thì thà đừng lấy vợ còn hơn”. Nhưng Chúa Giêsu nói với các ông: “Không phải ai cũng hiểu được câu nói ấy, nhưng chỉ những ai được Thiên Chúa cho hiểu mới hiểu. Quả vậy, có những người không kết hôn vì từ khi lọt lòng mẹ, họ đã không có khả năng; có những người không thể kết hôn vì bị người ta hoạn; lại có những người tự ý không kết hôn vì Nước Trời. Ai hiểu được thì hiểu” (Mt 19,10-12).

(“MES AMIS LES PAUVRES”, Charles Lepetit, Nouvelle Cité, Paris, 1984, trang 122-125).