TÔN KÍNH NGƯỜI QUÁ CỐ


Soeur Jean Berchmans Minh Nguyệt
Copyright© 2001-2003


Thánh nữ Gemma Galgani (1878-1903) sinh tại Borgo Nuovo, thuộc vùng Lucca, miền Trung nước Ý. 25 năm ngắn ngủi tại thế đủ để thanh luyện cuộc đời một trinh nữ. Gemma Galgani được Đức Giáo Hoàng Pio 12 (1939-1958) tôn phong hiển thánh vào năm 1940. Cuộc đời thánh nữ Gemma Galgani đầy dẫy hiện tượng siêu nhiên lạ lùng và ơn thánh khác thường. 4 năm cuối đời thánh nữ được hồng phúc sống cuộc khổ nạn của Chúa GIÊSU KITÔ và được in Năm Dấu Thánh ngày 8-6-1899.

Để chuẩn bị thông phần khổ nạn với Chúa GIÊSU KITÔ, cuộc đời thơ ấu của Gemma Galgani sớm nếm mùi mồ côi tang tóc. Năm 1886, tức năm Gemma lên 8 tuổi, thân mẫu đột ngột qua đời. 8 năm sau, đến phiên hiền huynh Gino từ trần. Năm 1897, ông Enrico, thân phụ Gemma ra đi về thế giới bên kia. Gemma mồ côi cả Cha lẫn Mẹ và sống trong túng thiếu cùng khốn. Nhưng đau thương thử thách trở thành phương tiện thanh tẩy cuộc đời trinh nữ Gemma. Đặc biệt Gemma càng sống mối giây hiệp thông vô hình với các người thân quá cố.

Vào những ngày lễ lớn, Gemma dẫn em gái Giulia đến nghĩa trang viếng mộ Song Thân và anh trai Gino.Hai chị em ở lại nghĩa trang lâu giờ để cầu nguyện. Thời gian trải qua nơi nghĩa trang là giây phút nghỉ ngơi và an ủi đối với Gemma. Cô cảm nhận những vuốt ve trìu mến của Cha Mẹ. Gemma tha thiết khẩn cầu Thiên Chúa ban ơn an nghỉ muôn đời cho Cha Mẹ.Dưới bóng các cây trắc bá, Gemma suy tư về cái mỏng dòn chóng qua của cuộc sống con người. Chỉ trên Thiên Đàng, con người mới sống trọn vẹn và lâu dài muôn đời muôn kiếp.

Khi chuyển đến sống với người Dì ở cách xa Borgo Nuovo, Gemma không thể thường xuyên viếng mộ Cha Mẹ. Thay vào đó, Gemma đến nhà thờ cầu cho linh hồn Cha Mẹ và người thân đã qua đời. Tâm tình quý mến yêu thương người quá cố là sức mạnh giúp Gemma Galgani thắng vượt mọi khó khăn trong cuộc đời và sẵn sàng dâng mình làm hy lễ lên Thiên Chúa.

Bên cạnh thánh nữ Gemma Galgani nổi bật một khuôn mặt khác. Đó là nhà điêu khắc tài ba MichelAngelo Buonarroti (1475-1564). Nơi ông kết tụ rất nhiều thiên tài: họa sĩ, kiến trúc sư và thi sĩ. MichelAngelo chào đời tại Caprese, vùng Toscana, miền Trung nước Ý. Công trình nghệ thuật của ông nổi danh trên toàn thế giới. Nhưng ít người để ý đến đời sống Công Giáo gương mẫu của ông. Đức Tin ông nhiệt thành y như tính tình ông nóng bỏng. Ông tìm kiếm Thiên Chúa trong thiên nhiên và trong nghệ thuật. Ông yêu mến đồng quê hoa cỏ và núi rừng trùng điệp. Ông thường đắm chìm trong suy tư về sự chết, về cuộc sống Linh Hồn bất tử và về hạnh phúc vĩnh cửu mai sau. Trong thư gửi cho Vasari đề tháng 6 năm 1555, ông MichelAngelo viết: “Không tư tưởng nào nẩy sinh nơi tôi lại không kéo theo ý nghĩ về sự chết”.

Vào những năm cuối đời, ông MichelAngelo dùng thiên tài thực hiện các công trình nghệ thuật cho đền thờ thánh Phêrô nơi thủ đô ROMA. Ông làm việc không biết mỏi mệt và không đòi hỏi lương bổng. Ông hoàn toàn dâng hiến cho Thiên Chúa để xin Ngài ban ơn cứu rỗi cho Linh Hồn ông.

Thời gian sống tại Firenze cũng như khi làm việc tại Roma, ông luôn dành thời giờ viếng thăm an ủi những người đau ốm. Ông gia nhập "Hội Từ Thiện” của giáo phận Firenze. Hội chuyên việc chôn cất những người nghèo. Ngoài ra ông dùng tiền của để làm việc nghĩa, cầu cho Linh Hồn những người quá cố.

Ngày 18-2-1564, trước khi sinh thì, ông MichelAngelo Buonarroti mời Linh Mục đến. Ông xin Cha nhắc ông nhớ đến những đau khổ vô biên Chúa GIÊSU KITÔ đã chịu vì tội lỗi loài người. Ông từ giã cõi đời trong tâm tình con thảo yêu mến Thiên Chúa. Ông hoàn toàn tín thác nơi lòng nhân hậu vô biên của Chúa.

(Evaristo Cardarelli, “Mese di Novembre”, Edizioni Cantagalli, Siena 1992, trang 41+33).

TRÀNG HẠT MÂN CÔI ĐỜI NÀY VÀ ĐỜI SAU

"Khi nào con nằm sâu trong lòng đất, đôi tay chắp trước ngực, thì con sẽ có tràng chuỗi Mân Côi quấn nơi cổ tay. Chỉ khi đó, con tim con sẽ đầy tràn niềm an bình”.

Người viết những dòng trên đây không phải là vị thánh, nhưng là nữ tín hữu Công Giáo đạo đức người Ý mang tên Ada Negri. Câu thơ nói lên giá trị đích thực của tràng chuỗi Mân Côi. Khi con người nhắm mắt lìa trần, đi vào lòng đất lạnh, mọi vật trang sức trên cõi đời trở thành vô giá, vô nghĩa, vô dụng. Chỉ có một bảo vật vẫn giữ nguyên giá trị ở đời này và đời sau. Đó là Tràng hạt Mân Côi. Tràng chuỗi Mân Côi giúp con người tin tưởng vững mạnh lúc ra đi trình diện trước tòa án Thiên Chúa Chí Công. Con người sẽ được Nữ Trạng Sư tài đức vẹn toàn bào chữa: Trinh Nữ Rất Thánh MARIA..

Du khách và tín hữu Công Giáo hành hương, khi viếng nhà nguyện Sistina ở nội thành Vatican, đều phải dừng lại trước bức tranh "Ngày Phán Xét Sau Cùng” của nhà danh họa MichelAngelo Buonarroti (1475-1564). Trong bức họa vĩ đại vẽ trên tường có một chi tiết cảm động. Đó là cảnh một Thiên Thần kéo về Trời hai Linh Hồn được ơn cứu rỗi. Thiên Thần không dùng dây thừng, dây cáp, nhưng lại dùng tràng chuỗi Mân Côi, trông thật bé nhỏ mỏng manh! Hình ảnh nói lên Đức Tin sâu xa của nhà danh họa. Nhưng nhất là, nói lên lòng cậy trông vô bờ nơi quyền năng bao la của Trinh Nữ Rất Thánh MARIA. Linh Hồn nào khi còn ở trần gian đã yêu mến Mẹ, sùng kính Mẹ và siêng năng lần hạt Mân Côi thì sẽ được Đức Mẹ sai Thiên Thần dùng chính Tràng Hạt - như sợi dây cáp vững vàng - để kéo Linh Hồn đó về hưởng Tôn Nhan Chúa.

Trong sứ điệp gửi các Linh Mục thành viên Phong Trào Linh Mục Thánh Mẫu, nhân lễ Đức Bà Mân Côi, Đức Mẹ nói:

"Kiêu căng của Satan sẽ bị đánh bại bởi lòng khiêm nhường của những người bé mọn. Con Rồng Đỏ sẽ cảm thấy vô cùng nhục nhã và thất trận nặng nề khi chính Mẹ xiềng nó không phải bởi dây xích vĩ đại, nhưng bằng sợi dây mỏng manh: TRÀNG CHUỖI MÂN CÔI”.

"Ngày hôm nay, Mẹ Thiên Quốc xin các con hãy dùng TRÀNG CHUỖI MÂN CÔI như khí cụ hữu hiệu nhất trong trận chiến vĩ đại nhất, dưới quyền điều khiển của "NGƯỜI NỮ MẶC ÁO MẶT TRỜI”. Đáp lời Mẹ mời gọi, các con hãy gia tăng các buổi gặp gỡ cầu nguyện và huynh đệ. Hãy tận hiến cho Trái Tim Vô Nhiễm Mẹ, hãy thường xuyên lần hạt Mân Côi. Như thế, quyền lực của Con Rồng Đỏ sẽ bị cột lại bởi TRÀNG CHUỖI MÂN CÔI và địa bàn hoạt động của nó sẽ càng ngày càng bị thu hẹp. Sau cùng, nó sẽ hoàn toàn bất lực và không còn làm hại được ai nữa. Khi đó, sẽ xuất hiện phép lạ: CUỘC CHIẾN THẮNG CỦA KHIẾT TÂM MẸ”.

(“Presenza Cristiana”, n.5, Maggio/1997, trang 13).