CUỘC SỐNG GƯƠNG MẪU CỦA MỘT NGƯỜI CHA GIA ĐÌNH


Soeur Jean Berchmans Minh Nguyệt


Ông Jean Rineau là tín hữu Công Giáo Pháp và là cha gia đình có 10 người con. Ông kể lại hồng ân nhận lãnh trong cuộc đời tín hữu, đã giúp ông sống đạo thế nào.

Năm 1958 - đứa con trai đầu lòng lên 3 tuổi - tôi nhận hai ân huệ cao quý, chuyển hướng cuộc đời. Ân huệ thứ nhất: cuộc tĩnh tâm đầu tiên tại Auray. Ân huệ thứ hai: tiếp xúc với phong trào giáo dân do ông Jean Ousset sáng lập. Phong trào có mục đích giúp các tín hữu giáo dân sống trọn ơn gọi trong các lãnh vực chính trị, văn hóa và xã hội.

Nhờ hai biến cố trên đây, tôi bắt đầu ý thức về các trách nhiệm của mình. Trách nhiệm làm chồng và làm cha trong gia đình, trên cả hai bình diện tự nhiên và siêu nhiên.. Trước đó tôi đã quyết định là nhà tôi, sau khi sinh hạ đứa con đầu lòng, nàng nghỉ làm, ở nhà lo việc gia đình và chăm sóc con cái. Tôi đã học biết giáo huấn của Đức Pio 12 về vấn đề này. Đức Giáo Hoàng dạy rằng: “Không ai có thể thay thế vai trò người mẹ trong việc giáo dục con cái. Do đó, người mẹ cần phải có nhiều giờ và nhiều yên tĩnh để phục vụ 'giáo hội tại gia' là gia đình”. Điều này có nghĩa nên tránh cho người mẹ những công việc bên ngoài gia đình. Thành thật mà nói, chúng tôi không dư giả lắm. Nhưng chúng tôi tổ chức cuộc sống tùy thuộc đồng lương hàng tháng. Và nhờ Chúa Quan Phòng thương, không bao giờ gia đình chúng tôi phải túng thiếu.

Sau cuộc tĩnh tâm đầu tiên, dành cho những người lập gia đình, tôi hiểu rằng, để giữ vững uy tín người cha, người chồng, người chịu trách nhiệm và uy quyền trong gia đình, người phải nêu gương sáng cho vợ con, tôi phải luôn được ơn thánh Chúa hướng dẫn và trợ giúp. Nói cách khác, tôi phải có đời sống thiêng liêng thật sâu xa và vững chắc. Điều này không thể thực hiện được nếu hàng năm tôi không dành ra thời gian để tĩnh tâm: kiểm điểm đời sống và khẩn nài ơn thánh Chúa trợ giúp. Và đây là quyết định tôi vẫn thực hiện hàng năm, kể từ sau khi cuộc tĩnh tâm đầu tiên vào năm 1958.. Tôi cũng ước mong và cầu xin Chúa cho các con tôi, đều tham dự tuần tĩnh tâm hàng năm giống như tôi. Và tôi được toại nguyện. Tất cả các con tôi đều tự ý ghi tên xin tham dự một tuần tĩnh tâm.

Một điều quan trọng khác là việc đọc kinh cầu nguyện chung trong gia đình. Theo kinh nghiệm bản thân, không lời giảng dạy nào hùng hồn và thuyết phục con cái cho bằng, thái độ khiêm tốn bày tỏ Đức Tin của người cha, khi ông quỳ gối trước bàn thờ gia đình, và hướng dẫn toàn thể gia đình, cùng nhau đọc kinh tối sáng. Thái độ người cha dạy con cái rằng: Trước hết và trên hết, chúng ta phải thờ phượng và tuân phục một mình Thiên Chúa. Ngài chính là Người Cha gia đình tuyệt vời nhất.

Các buổi đọc kinh chung trong gia đình nhắc đôi vợ chồng nhớ ơn thánh Bí Tích Hôn Nhân vẫn tuôn đổ trên họ mỗi ngày.. Chúng ta, những người Cha, người Mẹ gia đình, chúng ta nên đơn sơ thưa với Chúa: “Chúng con chu toàn trách nhiệm Chúa trao phó, vậy xin Chúa luôn trợ giúp nâng đỡ chúng con”.

Tôi không thể kết thúc chứng từ mà không có lời ngợi ca người vợ hiền đức, bởi vì, không có sự hợp tác trợ giúp của nàng, tôi không thể chu toàn nhiệm vụ khó khăn làm chồng làm cha được.

“Con có con cái ư? Hãy giáo dục chúng, và uốn nắn chúng ngay từ thưở còn thơ. Con có con gái ư? Hãy lo giữ gìn tấm thân của chúng, và đừng quá dễ dãi với chúng. Gả chồng cho con gái, là con lo liệu một công việc to tát, nhưng hãy gả nó cho một người khôn ngoan. Hãy hết lòng tôn kính Cha con, và đừng quên ơn Mẹ đã mang nặng đẻ đau. Hãy luôn nhớ công ơn dưỡng dục sinh thành, công ơn ấy, con sẽ lấy chi đáp đền cho cân xứng?” (Huấn Ca 7, 24-28).

(“LE CHRIST AU MONDE”, 3+4/1991, trang 154-157).