MỘT CÂU CHUYỆN TÌNH YÊU


Soeur Jean Berchmans Minh Nguyệt


Lễ Giáng Sinh năm 1977, Louise Brissette cảm thấy thật hạnh phúc trong khung cảnh gia đình đoàn tụ. Bỗng nỗi buồn thoáng hiện nơi tâm trí. Nàng thầm nghĩ: ‘‘Ước gì một đứa trẻ tàn tật bị bỏ rơi được hạnh phúc có mặt tại đây!” .. Louise lúc đó là phụ nữ Công Giáo độc thân, 32 tuổi. Nàng chỉ có duy nhất một người cháu.

Louise Brisette là chuyên viên vật lý trị liệu và bệnh xương của nhà thương Québec, nước Canada.. Nghề nghiệp đưa nàng du lịch nhiều nơi và hợp tác với nhiều tổ chức quốc tế tại Châu Âu, Châu Phi và Châu Mỹ La Tinh.. Nơi nào đi qua nàng cũng gặp nhiều trẻ em tàn tật bị bỏ rơi sống thật thảm thương..

Thế nên buổi tối lễ Giáng Sinh năm đó Louise Brissette thầm nghĩ: ‘‘Ước gì một trong các trẻ tàn tật được hạnh phúc chia sẻ niềm vui gia đình mình!” Nghĩ xong nàng thực hiện ngay. Louise liên lạc với một trợ tá xã hội và ba tháng sau, ngày 6-4-1978, nàng sung sướng lãnh đứa con nuôi đầu tiên. Bé Jean-Benoit, 8 tháng rưỡi, bị bỏ rơi trong nhà thương Sainte-Justine ở Montréal. Cậu bé bị tật xương sống tách đôi và có vết lở nơi tủy xương sống. Xin nhường lời cho cô Louise Brissette.

.. Trước đó khi biết tôi có ý định nhận trẻ tàn tật làm con nuôi, thân phụ tôi tỏ ra lo lắng gặn hỏi: ‘‘Con đã suy nghĩ kỹ chưa?” Nhưng khi nhìn thấy bé Jean-Benoit, Ba tôi hoàn toàn chấp thuận việc tôi làm.

Ngày Jean-Benoit mừng sinh nhật thứ ba, tôi tặng bé món quà quý hiếm. Đó là em trai Michel, cùng mang chứng bệnh như Jean-Benoit. Nhưng rồi anh tôi xin đem bé Michel về làm con nuôi.. Năm 1982, tôi nhận thêm bé tàn tật khác. Lần này là bé gái Julie D'Amours, 8 tháng, bị bệnh não thủy thũng. Bé gần như bị mù và không điều khiển được cái đầu. Chỉ có toàn thân bé chiếu tỏa tình thương.. Nhưng bé Julie không sống được lâu. 7 tháng sau, bé trút hơi thở cuối cùng trong vòng tay tôi.

Thật là biến cố đau thương xé ruột Jean-Benoit, lúc đó tròn 4 tuổi. Tôi phải giải thích cho cậu bé: ‘‘Giờ đây Julie là thiên thần tí hon quỳ chầu bên tòa Chúa GIÊSU”. Nhưng Jean-Benoit vẫn buồn bã lo lắng. Cậu bé hỏi dồn: ‘‘Nhưng trên trời, ai sẽ giữ đầu cho bé, ai sẽ giúp bé hở mẹ?” .. Ba tháng sau khi thân phụ tôi qua đời, bé Jean-Benoit vừa buồn vừa vui. Cậu bé lập đi lập lại: ‘‘Ông ngoại lên trời để lo cho bé Julie đó!”

2 tháng trước khi bé Julie chết tôi nhận nuôi bé Marie, 3 tháng rưỡi, bị tật xương sống tách đôi giống Jean-Benoit. Nhưng vết lở nơi tủy xương sống nằm ở vị trí khác, nên sau này, Marie là bé duy nhất trong gia đình tàn tật còn sử dụng đôi chân. Thật hữu dụng! Bé luôn luôn nhanh nhẹn giúp đỡ các anh chị em tàn tật khác phải ngồi xe lăn!..

Sau bé Marie tôi nghĩ sẽ chấm dứt chương trình nhận nuôi con tàn tật. Nhưng ngày nọ, một trợ tá xã hội đến nói chuyện với tôi về trường hợp bé Cathie, 20 tháng. Bé bị mù, bị tê liệt thần kinh và bị vứt nằm một xó trong nhà thương Nhi Đồng ở Québec.. Tôi nhận lời tức khắc không đắn đo do dự.

Ngày đem bé Cathie về nhà cũng là ngày vui mừng cho 2 bé Jean-Benoit và Marie. Riêng Jean-Benoit, cậu bé long trọng tuyên bố với bé Cathie: ‘‘Em biết không, em đang ở nhà chúng mình đó!”

Căn nhà tàn tật còn thêm hai trẻ khác, nâng tổng số lên 5. Đó là bé Mélanie, 9 tuổi, bị tê liệt thần kinh và tàn tật rất nặng. Rồi đến bé Véronique, một tuổi, bị tật xương sống tách đôi. Trong số 5 trẻ, 4 trẻ ngồi xe lăn và 3 trẻ không tự mình ăn uống được. Tất cả 5 trẻ đều bị tật ‘‘đái mế”. Nói thế để hiểu rằng công việc chăm sóc 5 trẻ tàn tật không dễ. Thêm vào đó tôi phải chu toàn công tác nơi nhà thương. Tôi liền kêu mời những người quen biết, ai sẵn lòng giúp tôi một tay tôi thật sung sướng ghi ơn ..

Tôi không bao giờ lo lắng cho tương lai. Mọi sự nằm trong Bàn Tay Quan Phòng của THIÊN CHÚA. Điều quan trọng là tạo bầu khí yêu thương chung quanh những đứa con tàn tật thân yêu của tôi. Ngày nào tôi qua đời sẽ có người thay thế chăm sóc chúng. Thân xác con người có thể bị tàn tật nhưng con tim thì không! ..

(”SÉLECTION du Reader's Digest”, Avril/1986, trang 37-42).