GIÁO DÂN NÓI VỀ LUẬT ĐỘC THÂN LINH MỤC

Soeur Jean Berchmans Minh Nguyệt


Sáng thứ bảy 8-2-2003, cuốn Niên Giám của Tòa Thánh, đã được Đức Hồng Y Quốc Vụ Khanh Angelo Sodano đệ trình lên Đức Thánh Cha Gioan Phaolo 2.

Theo Niên Giám Tòa Thánh 2003, tổng số nhân sự mục vụ của Giáo Hội Công Giáo là 4.270.067 gồm 4.649 Giám Mục, 405.067 Linh Mục trong đó có 266.448 Linh Mục triều. Ngoài ra có 29.200 phó tế vĩnh viễn tức là tăng 4,9% và gần 55 ngàn tu huynh. Số nữ tu chỉ còn 792 ngàn chị và 31.500 thành viên tu hội đời. Số giáo lý viên lên tới hơn 2 triệu 800 ngàn người.

Như vậy, số Linh Mục triều trong Giáo Hội Công Giáo tăng 667 vị trong năm 2002.

Số các ứng sinh chuẩn bị tiến lên chức Linh Mục trong Giáo Hội tăng thêm 1,5%, từ 110.583 thầy trong năm 2000 lên 112.244 thầy trong năm 2001. Sự gia tăng này mạnh nhất tại các nước Á, Phi và Mỹ châu, trong khi ơn gọi suy giảm tại Âu và Úc châu.

Trước đây, có người cho rằng sở dĩ con số Linh Mục giảm sút vì lý do luật độc thân quá khe khắt của Giáo Hội Công Giáo. Đó cũng là luận cứ của đức cha Jacques Gaillot, vị giám mục cấp tiến của Giáo Hội Công Giáo Pháp. Nhưng tín hữu Công Giáo lại nghĩ khác. Chính họ vừa hiểu rõ cái khó khăn của cuộc sống độc thân Linh Mục vừa tha thiết với lý tưởng độc thân này. Sau đây là chứng từ của bà Francoise Lucrot, một giáo dân Công Giáo người Pháp. Bà viết:

Để tránh khủng hoảng ơn gọi Linh Mục, không phải dẹp bỏ luật độc thân, nhưng tạo bầu khí thuận lợi giúp các Linh Mục trung thành trong ơn gọi độc thân của mình. Làm Linh Mục không giống bất cứ nghề nghiệp nào đó. Ơn gọi Linh Mục trước tiên đến từ Thiên Chúa, và khi đáp lại ơn gọi này, tức là đáp lại lời mời gọi của Chúa và trở thành Linh Mục của Ngài.. Cộng đoàn dân Chúa tha thiết với đời sống độc thân của các Linh Mục. Họ cảm thấy đau đớn khi nhìn thấy các linh mục bỏ rơi nếp sống độc thân để lập gia đình, lấy vợ. Đối với tín hữu giáo dân, sự bất trung của các Linh Mục thường gắn liền với việc đánh mất niềm tin trong đời sống.

Khi nhìn sang các Giáo Hội Kitô khác như Tin Lành, Anh Giáo và Chính Thống, trong đó các mục sư và Linh Mục được phép lập gia đình, người ta nhận ra không biết bao nhiêu vấn đề nhiêu khê, đặc biệt là chỗ đứng của các bà, hiền thê của các vị mục sư này! Nhiều bà tranh đấu cho chồng được địa vị cao. Nhiều bà khác không muốn theo chồng về làm việc mục vụ tại các vùng quê hẻo lánh, vì các bà muốn ở lại thành phố để tiếp tục nghề nghiệp của các bà!

Với tất cả những khó khăn cản trở vô ích trên đây, người ta thấy rằng, Giáo Hội Công Giáo đã thật có lý khi cương quyết bảo vệ luật độc thân Linh Mục. Giáo Hội không ngừng lập lại giáo huấn về luật độc thân Linh Mục cũng y như Giáo Hội luôn luôn nhắc nhở các đôi vợ chồng phải sống trung tín cho đến hơi thở cuối cùng, vì tính chất thánh thiêng của hôn nhân vậy..

Trước tất cả những đe dọa cuộc sống độc thân Linh Mục, hơn bao giờ hết, chúng ta, những tín hữu giáo dân, phải làm hết sức để nâng đỡ các Linh Mục bằng tình thương huynh đệ của chúng ta. Hãy làm cho các ngài cảm nhận được rằng chúng ta cảm thông với các ngài và các ngài thật cần thiết cho cuộc sống Kitô của chúng ta, y như không khí cần cho cuộc sống con người vậy! Chúng ta hãy luôn luôn nhớ rằng: “Linh Mục là Chúa GIÊSU KITÔ hiện diện giữa chúng ta”.

Chúng ta hãy tỏ lòng ghi ơn trước sự trung thành của các Linh Mục, trước sự kiên vững trong ơn gọi độc thân linh mục của các ngài. Hãy mời các ngài đến dùng bữa chung với gia đình chúng ta. Hãy trìu mến vui vẻ tiếp đón các ngài. Đừng để các ngài quá cô đơn. Hãy nâng đỡ ủi an các ngài, chắc chắn các ngài sẽ ghi ơn chúng ta và Thiên Chúa sẽ trả công cho chúng ta cách bội hậu. Thảm kịch đe dọa các Linh Mục ngày nay, không phải nếp sống độc thân cho bằng nếp sống cô đơn của các ngài. Bổn phận chúng ta - tín hữu giáo dân - là yêu thương chăm sóc và nâng đỡ các ngài, bằng tình thương thảo hiếu của chúng ta.

“Đừng phó mặc hồn con cho một người đàn bà, kẻo bị nó đè đầu đè cổ. Đừng đón đường một gái làng chơi, kẻo con rơi vào bẫy của nó. Đừng đi lại với một ả-đào, kẻo con mắc phải mưu mô của nó. Đừng chòng chọc nhìn cô trinh nữ, kẻo con sa ngã mà bị phạt với nàng. Đừng trao thân cho đĩ-điếm, kẻo con phải khuynh gia bại sản. Ngoài đường phố, mắt đừng láo liên, trong ngõ hẽm, chớ có la cà. Hãy tránh đừng nhìn phụ nữ nhan sắc, cũng đừng ngắm nghía một giai nhân xa lạ. Vì sắc đẹp đàn bà mà bao kẻ đảo điên, cũng vì thế mà ái tình bừng lên như lửa. Chớ ngồi bên phụ nữ có chồng, đừng uống rượu với nàng trong các bữa tiệc, kẻo vì nàng mà lòng con nghiêng ngửa, và tâm thần chao đảo tiêu vong” (Huấn Ca 9, 2-9).