LÒNG NHÂN LÀNH CỦA ĐỨC MẸ FATIMA.

Soeur Jean Berchmans Minh Nguyệt



.. Một phụ nữ Công Giáo người Đức kể lại.
Tôi kết hôn với một tín hữu Công Giáo Bồ Đào Nha. Sau khi nhà tôi qua đời, bà con bên chồng mời tôi mang Margarida - đứa con gái nhỏ lên 5 tuổi -, trở về Bồ Đào Nha, để Margarida học biết ngôn ngữ của cha mình. Tôi hân hoan chấp nhận lời mời.

Nơi quê chồng, tôi được gia đình tử tước "De Caleiro" tiếp đón nồng hậu trong dinh thự của ông ở Donro. Bà chị họ của chồng tôi có 4 đứa con, tuổi tác suýt soát Margarida, nên cô bé học tiếng Bồ rất nhanh. Nhưng cuộc sống tốt đẹp không kéo dài lâu.. Bệnh đậu lào đổ ập xuống trên vùng, gieo chết chóc trong các gia đình.

Dinh thự gia đình chúng tôi xem ra được an toàn cho đến ngày Margarida mắc chứng bệnh khủng khiếp ấy. Chúng tôi tức tốc dời Margarida đến căn phòng biệt lập, gần nhà nguyện dinh thự. Không thể nào tìm ra một cô y tá, vì ai cũng sợ lây chứng bệnh hiểm nghèo.

Tôi đành một mình săn sóc con, túc trực ngày đêm bên giường con. Nhờ ơn Chúa, tôi không ngã bệnh. Con bé mỗi ngày một kiệt sức. Bằng mọi cách, tôi phải cứu sống con. Tôi mời một bác sĩ trẻ tuổi nổi tiếng người Pháp, từ thủ đô Paris đến.

Bà chị họ tôi cùng mấy đứa con chị làm tuần chín ngày kính Đức Mẹ Fatima, xin Đức Mẹ cứu sống Margarida. Chị mời tôi hiệp ý với gia đình chị. Tôi không tin cũng không lưu ý gì về Đức Mẹ Fatima, nhưng tôi chấp nhận đề nghị và làm tuần chín ngày nơi nhà nguyện cạnh phòng con tôi. Trong khi đó, sức khoẻ con bé bước vào tình trạng vô cùng tuyệt vọng. Các ngón tay đã tím xanh. Con bé không ăn uống gì và nằm im bất động. Cả hai bác sĩ chữa chạy cho Margarida cũng bó tay và khuyên tôi chuẩn bị đón nhận thử thách. Trước khi từ biệt, cả hai vị hứa sẽ trở lại sáng hôm sau, nhưng không chắc Margarida có qua khỏi đêm không!.
Quý vị có thể đoán được tâm tình rối loạn của tôi..

Tôi đã mất người chồng yêu dấu, người bạn đường có quả tim vàng! Giờ đây đứa con gái duy nhất, bảo ảnh, bảo chứng tình yêu của chồng, đang lâm nguy.. Trong cơn tuyệt vọng, tôi liền chạy đến nhà nguyện. Bấy giờ là mùa đông. Tôi quỳ sụp xuống và tha thiết kêu xin Đức Mẹ cứu đứa con gái nhỏ. Tôi hứa với Đức Mẹ:
"Nếu Margarida khỏi bệnh, con sẽ dâng hiến con bé cho Mẹ và sẽ đi hành hương về đồi Cova-da-Ira, nơi Mẹ hiện ra với ba trẻ chăn chiên".

Tôi ở lại nhà nguyện thật lâu, không biết mấy tiếng đồng hồ, cho đến khi toàn thân rã rời thấm lạnh.

Tôi trở về phòng của con. Vừa mở cửa phòng, tôi ngạc nhiên thấy Margarida đang nhảy nhót trên giường. Con bé nói:
- "Mẹ đi đâu lâu dữ vậy? Con đói quá, mẹ cho con cái gì để ăn đi!". Tôi tìm cách đặt con nằm xuống, bụng nghĩ thầm:
- "Con bé gần chết nên nói sảng đây". Nhưng con bé tiếp tục nói:
- Con lành bệnh rồi. "Mẹ Thiên Chúa Fatima" bảo con như thế.

Sáng hôm sau, tôi nhờ bà chị họ mời hai bác sĩ đến. Vừa trông thấy họ, Margarida vui vẻ chào hai người. Cô bé nói với vị bác sĩ của gia đình: - "Bây giờ bác nhớ cho cháu con búp bê mà bác hứa, nếu cháu lành bệnh. Cháu muốn đi chơi với mấy anh chị em họ của cháu. Cháu khỏi bệnh rồi. 'Mẹ Thiên Chúa Fatima' nói với cháu như thế, khi mẹ cháu bỏ cháu một mình ở trong phòng!".
Vị bác sĩ cao niên nghiêm khắc nhìn tôi và nói:
- "Bà phải nói thật bà đã làm gì cho Margarida đêm vừa rồi? Bà đã mời một tên phù thủy đến chữa bệnh phải không?".
Nghe thế, tôi nổi giận hét lớn:
- "Sao bác sĩ lại có tư tưởng lạ kỳ đối với một người Đức như tôi? Những người Bồ Đào Nha đồng hương của bác sĩ, có bao giờ ngây thơ đến độ đi cầu cứu với các tên phù thủy không? Hẳn là không, phải không?".
Vị bác sĩ lão thành lắc đầu nói:
- "Con của bà hấp hối, giờ đây bỗng dưng trở lại bình thường. Một sự kiện không thể nào giải thích được theo khoa học!".

Tôi liền kể lại tất cả những gì xảy ra trong đêm vừa qua. Nghe xong, vị bác sĩ lão thành, quỳ sụp xuống, vừa khóc vừa nói:
- "Một phép lạ đã xảy ra. Chúng ta hãy cùng dâng lên Đức Mẹ Fatima lòng biết ơn sâu xa của chúng ta".

(Albert Pfleger, "FIORETTI DE LA VIERGE MARIE", Mambré Editeur, Paris 1992, trang 41-44).

*************************************************************************