JOSH DENNIS TIN VỮNG NƠI THIÊN CHÚA


Soeur Jean Berchmans Minh Nguyệt


Chiều thứ bảy 23-9-1989, lúc ở sở làm về, John Skinner được vợ cho biết tin: một thiếu niên 10 tuổi bị lạc trong hầm mỏ Hidden Treasur ở Salt Lake City, thủ phủ bang Utah, Hoa Kỳ.

John biết rõ hầm mỏ này, vì trước đây, ông nội của chàng là Tổng Giám Đốc điều khiển hầm mỏ. Lúc đó, John có nhiều cơ hội để khám phá hầm mỏ. Nay hầm mỏ đã bị đóng cửa. Hầm mỏ rộng đến 34 cây số và phân chia thành 6 tầng, với không biết bao nhiêu ngõ ngách và giếng nước, sâu đến 300 thước. Vì thế, John toát mồ hôi lạnh, khi nghe vợ cho biết: một thiếu niên 10 tuổi bị thất lạc trong hầm mỏ.

Không chút do dự, John đến ngay sở cảnh sát và nói:
- Tôi biết rõ Hidden Treasure. Vậy tôi sẵn sàng giúp các ông tìm ra cậu bé bị lạc trong đó.
Vị cảnh sát lịch sự trả lời:
- Xin cám ơn lòng tốt của ông. Nhưng chúng tôi được lệnh chỉ nhận sự trợ giúp của các chuyên viên. Hiện tại chúng tôi có đủ người cho công cuộc tìm kiếm ..
John không dám nài nĩ thêm, chàng lặng lẽ bỏ ra về, miệng lẩm bẩm:
- Hy vọng các ông sớm tìm ra cậu bé!

.. Hôm trước đó, một nhóm 30 hướng đạo sinh trẻ tuổi cùng với 11 huynh trưởng đến cắm trại gần hầm mỏ Hidden Treasure. Sau bữa ăn tối, các chú bé xin anh đoàn trưởng đưa vào trong, để làm một vòng khám phá hầm mỏ. Anh đoàn trưởng - vì không rõ những hiểm nguy thực sự của hầm mỏ - chấp thuận lời xin. Lúc 7 giờ 30 phút, nhóm đầu tiên đi vào hầm mỏ. Sau đó ít lâu, đến nhóm thứ hai, trong đó có cậu bé Josh Dennis, 10 tuổi. Dẫn đầu nhóm này là huynh trưởng Terry Dennis, cũng là thân phụ của bé Josh.

Khi vào được 100 mét, thì một thiếu niên trong nhóm thứ hai bỗng cảm thấy sợ hãi và cậu xin đưa ra ngoài. Ông Terry Dennis liền bảo các hướng đạo sinh nhóm của ông nhập vào nhóm thứ nhất, để ông đưa cậu bé kia ra khỏi hầm.

Bé Josh đứng lại một phút, nhìn theo ánh đèn của thân phụ đi ra khỏi hầm. Nhưng vừa quay lại để đi theo các bạn, thì Josh thấy tối om. Cậu ngó lui, cũng không thấy ánh đèn của Ba đâu cả. Cậu kinh hãi kêu thất thanh:
- Ba ơi, Ba ở đâu rồi?

Nhưng các hành lang chằn chịt trong hầm mỏ ngăn tiếng động, khiến không ai nghe tiếng kêu thảm thiết của cậu bé.

Kinh hãi, Josh cố gắng nhớ lại các ngóc ngách khi mình bước vào hầm. Cậu bé tự nhủ:
- Lối vào chắc không xa lắm, vậy có lẽ mình có thể tìm thấy, và tự ra khỏi được.

Josh mò mẫm bước đi, tay vịn vào thành các đường hầm. Nhưng càng đi, Josh càng thấy lối này không giống lối lúc mình vào. Đi được một quãng, cậu bé thấy mình bị lạc xa. Cậu định quay lui, nhưng cậu nhớ lại lời mẹ dặn:
- Nếu khi nào chẳng may con lỡ bị lạc, thì con cứ đứng yên đó và đợi người ta đến tìm con.
Cậu bé liền đứng lại, cho tay vào túi cho ấm và cầu nguyện:
- Xin Chúa cho người ta mau tìm thấy con.

Trong khi đó, ở bên ngoài, khi mọi người họp mặt để điểm danh thì thấy thiếu cậu Josh Dennis. Sau nhiều giờ tìm kiếm vô hiệu, người ta thông báo cho cảnh sát và ngay sáng sớm hôm sau, cuộc tìm kiếm cậu bé Josh được tổ chức thật chu đáo..

Phần Josh, cậu nghe văng vẳng thật xa tiếng nói, nhưng khi cậu la lớn tiếng:
- Xin đến cứu con. Con đang ở đây. Xin đến cứu con, thì tiếng kêu của cậu bị rơi vào im lặng. Cậu chỉ biết lập đi lập lại không ngừng: “Lạy Chúa, xin cứu con”.

Cuộc tìm kiếm đã diễn ra gần hai ngày hai đêm mà tăm tích của Josh vẫn không thấy nơi đâu. Người ta quyết định báo tin cho mẹ cậu biết. Bà Janeen Dennis đến ngay hầm mỏ.. Lúc này, bà nhớ lại buổi họp mặt đọc Kinh Thánh trong gia đình vào Chúa Nhật tuần trước đó. Hôm ấy, theo thói quen, đến lượt Josh chủ tọa cuộc họp. Josh phát biểu:
- Khi có Đức Tin, người ta có thể chu toàn mọi việc.
Bà Janeen vặn lại:
- Không phải mọi việc, nhưng ‘‘gần như” mọi việc.
Josh nhấn mạnh:
- Không phải vậy đâu mẹ. Phải nói rằng: ‘‘Khi có Đức Tin, thì quả thực, người ta có thể làm mọi việc”.

Trở lại câu chuyện với ông John Skinner. Ông không ngừng nghĩ đến cậu bé bị thất lạc trong hầm mỏ.. Hai lần ông đến xin giúp một tay trong việc tìm kiếm, nhưng cả hai lần đều bị từ chối. Đến lần thứ ba, nghĩa là sau 5 ngày, kể từ lúc Josh bị lạc mất, ông mới được chấp thuận. Ông John xuống hầm với hai chuyên viên khác, và chỉ vỏn vẹn 30 phút sau, người ta tìm thấy Josh vẫn còn sống!!

Mọi người cảm động mừng rỡ không thể diễn tả nên lời.. Bé Josh được tìm thấy, ông John Skinner kín đáo rút lui.. Mãi một tuần sau, ông mới cùng vợ đến nhà thăm cậu Josh. Josh thưa:

- Xin cám ơn chú đã tìm thấy cháu. Cám ơn chú đã không bao giờ bỏ rơi ý tưởng cứu sống cháu. Quả thật, THIÊN CHÚA đã nghe lời cháu cầu xin và đã gửi một vị anh hùng đến giải thoát cháu. Vị anh hùng đó là chú John Skinner!

(”Reader's Digest SÉLECTION, Avril/1993, trang 56-62).