LỄ GIÁNG SINH CỦA MỘT THỦY THỦ

Soeur Jean Berchmans Minh Nguyệt


Hôm nay ngày 23 tháng 12. Theo chương trình dự định, chiếc tàu chuyển vận các loại xe hơi nhãn hiệu Âu Châu của chúng tôi, sẽ cập bến Boston, bang Massachusetts, Hoa Kỳ, vào trưa mai, 24 tháng 12. Như thế, chúng tôi sẽ mừng lễ Giáng Sinh với gia đình. Chúng tôi gồm đủ màu da, quốc tịch: Hoa Kỳ, Đức, Áo và Tây Ban Nha. Nhưng dù thuộc chủng tộc nào, Giáng Sinh luôn là ngày lễ thánh thiêng trọng đại và phải cử hành trong khung cảnh ấm cúng gia đình.

Con tàu đang ngon trớn bỗng phong ba bão táp nổi lên. Tàu phải chạy chậm lại. Mọi người lo âu tự hỏi:
- “Liệu tàu có kịp cập bến Boston để mừng lễ Giáng Sinh không?”. Sau ba giờ bão táp, biển cả lại lặng im như tờ. Sóng gió đột ngột chấm dứt cũng y như khi nó đột ngột nổi lên. Nhưng toàn mặt trên của chiếc tàu bị băng giá. Vị chỉ huy dõng dạc ra lệnh:
-“Tất cả phải lên boong tàu để làm tan băng đọng trên mặt tàu”. Thế là chúng tôi mang găng tay, lấy nước nóng, tưới dội trên những phần tàu bị đóng băng. Ai nấy mệt đừ.

Lúc 6 giờ chiều ngày 23, tàu chúng tôi ngừng lại nơi một cảng nhỏ. Chúng tôi được phép lên bờ đi dạo một vòng. Đây là thành phố nhỏ. Thành phố hiền hòa có tuyết trắng phủ đầy. Từng nhóm ít người, chúng tôi dạo quanh thành phố. Theo tục lệ tại đây, trước cửa sổ mỗi nhà, đều thắp sáng một cây nến. Đâu đâu cũng thấy trưng bày cây thông Giáng Sinh được tô điểm bằng đèn điện màu trông thật đẹp mắt. Ngoài đường, thiên hạ vội vã mua sắm những thứ còn lại để chuẩn bị mừng lễ Giáng Sinh. Chúng tôi, nhóm thủy thủ của chiếc tàu vận tải, lòng se sắt buồn. Chúng tôi mua một vài vật kỷ niệm làm quà tặng cho vợ con đang đợi ở nhà.

Sang đến ngày 24 tháng 12, tuyết rơi mỗi lúc một nhiều. Vị chỉ huy tàu lại ra lệnh cho mọi người lên boong tàu và quét tuyết! Ai nấy lại một phen mệt đừ. Và lần này chúng tôi chắc chắn phải mừng lễ Giáng Sinh trên tàu. Bữa ăn trưa được dọn lên một cách chu đáo. Vào ban chiều, một nhóm trong bọn thủy thủ chúng tôi tụ họp để nghe bài Phúc Âm kể lại cuộc Sinh Ra của Chúa Giêsu, Đấng Cứu Thế. Trong khi ấy trên đất liền, đâu đâu người ta cũng chuẩn bị canh thức và mừng lễ Nửa Đêm.. Đêm đó đến phiên trực của tôi. Trước lúc 12 giờ đêm, một số anh em nhắc nhỏ:
-“Đêm nay là Đêm Giáng Sinh”. Trời tối đen và bão táp bắt đầu nổi lên. Chiếc thuyền bị lay động mạnh. Một số anh em tụ họp để mừng lễ Giáng Sinh. Thực ra, ai nấy đều mong đợi, khao khát một cái gì khác hơn là chỉ ăn với uống! Nhưng không ai dám nói lên điều mình thầm nghĩ trong lòng.

Riêng tôi, giờ trực đêm Lễ Giáng Sinh năm ấy thật ý nghĩa. Tôi nghĩ đến các Mục Đồng ở Bêlem xưa vào chính đêm lễ Giáng Sinh. Tôi tự nhủ:
“Biến cố Giáng Sinh trọng đại được loan báo trước tiên cho những người bé nhỏ đơn sơ. Đó là những kẻ không quyền hành địa vị trong xã hội. Tin Mừng được loan báo ngay nơi chỗ họ làm việc. Họ đang canh giữ đoàn vật. Và những mục đồng nghèo nàn dốt nát này lại mau mắn tiếp nhận Tin Mừng. Họ hoan hỉ ra đi thờ lạy Đấng Cứu Thế .. Biến Cố Giáng Sinh này, hôm nay, chúng tôi lại nằm đây, trên chiếc tàu thủy và phải làm việc trối chết .. Nhưng đối với chúng tôi, Chúa Giêsu cũng sinh ra cho chúng tôi. Vì công ăn việc làm, chúng tôi phải xa gia đình thân yêu trong một ngày lễ trọng đại và ý nghĩa nhất. Đó là Lễ Giáng Sinh!”..

(Charles Lepetit, “MES AMIS LES PAUVRES”, Nouvelle Cité, Paris 1984, trang 182-185).