LECTIO DIVINA * ĐỌC LỜI CHÚA

Soeur Jean Berchmans Minh Nguyệt


I. TRÌNH BÀY TỔNG QUÁT

“KINH THÁNH LÀ MỘT BÍ TÍCH, LÀ TẤM MÀN CHE, QUA ĐÓ, CHÚNG TA PHẢI KHÁM PHÁ RA KHUÔN MẶT TÌNH YÊU”.
(Maurice Zundel)

Mở sách Kinh Thánh và hãy nhìn thấy duy nhất một mình Chúa GIÊSU. Chúa THÁNH LINH thúc đẩy chúng ta mở Nhà Tạm Kinh Thánh. "Không nên xem sách Kinh Thánh như là một cuốn sách, cho dù là thiêng liêng, nhưng phải xem sách Kinh Thánh như là một Nhà Tạm, một nơi ưu tiên để gặp gỡ Bạn Tình Chí Ái”. Chính Chúa THÁNH LINH ban cho chúng ta nỗi niềm đói khát Bánh Lời Chúa. Cũng chính Ngài ban cho chúng ta trí thông minh để hiểu các bản văn Kinh Thánh. Một khi chúng ta làm công việc của mình thì Chúa Thánh Linh sẽ tiếp sức và làm cho chúng ta hưởng nếm Lời Chúa êm dịu dường nào! THÁNH LINH làm cho Lời Chúa được sinh sản dồi dào trong chúng ta như ngày xưa nơi Trinh Nữ Maria vào ngày Lễ Truyền Tin (xem Isaia 55, 10-11).

Kinh Thánh vừa che dấu vừa mặc khải sự hiện diện và hoạt động của Thiên Chúa, và được xếp vào hàng các Bí Tích. Kế hoạch các Bí Tích phát xuất từ việc Ngôi Lời Nhập Thể. Thân xác Ngôi Lời làm giảm bớt vinh quang Thiên Chúa. Lời không phải là không có liên hệ với thể xác Ngôi Lời, và cũng không phải là không có liên hệ với Thánh Thể: Hình Bánh và Hình Rượu che khuất mắt chúng ta sự hiện diện của Ngôi Lời, và cùng lúc, mặc khải cho chúng ta sự hiện diện này.

Nhờ làm quen với Lời, chúng ta có thể đọc được những bí ẩn của con tim nơi gương mặt Chúa Kitô. Kinh Thánh là tấm lưới và phải nhìn khuôn mặt của Người Bạn Tình qua tấm lưới này, như được mô tả trong sách Diệu Ca nơi chương 2 câu 9.

Đọc Lời Chúa tức là tìm kiếm gương mặt Chúa Kitô, trên đó tỏa sáng vinh quang của Chúa Cha (2Cor 4,6).

II. NHỮNG NỀN TẢNG CỦA VIỆC ĐỌC LỜI CHÚA.

Đọc Lời Chúa là con người đáp lại mặc khải THIÊN CHÚA. THIÊN CHÚA mặc khải trong việc sáng tạo: sáng tạo là lời của Ngôi Lời; chiêm ngắm việc sáng tạo là một hình thức của việc đọc Lời Chúa.

Giai đoạn thứ hai của mặc khải: các giao ước. Giai đoạn thứ ba của mặc khải: các tiên tri.

Chúng ta phải đặt việc đọc Lời Chúa vào bên trong của hoạt động Chúa Ba Ngôi. Đọc Lời Chúa là truyền thống cổ xưa nhất của các đan viện Kitô. Đọc Lời Chúa có nguồn gốc trong Do Thái giáo và trong các cộng đoàn Kitô tiên khởi.

Đọc Lời Chúa là một gia sản của Giáo Hội, thừa hưởng từ hội đường do thái - do đó việc đọc Lời Chúa không dành riêng cho các đan sĩ - nhưng là gia sản của hết mọi người, với tư cách là những người được rửa tội. Cần tái khám phá chỗ đứng của Lời Chúa trong gia sản của chúng ta.

III. VIỆC ĐỌC LỜI CHÚA GẮN LIỀN VỚI PHỤNG VỤ GIỜ KINH VÀ THÁNH THỂ.

Cách thức chúng ta lắng nghe Lời Chúa sẽ tương hợp với Phụng vụ. Phụng vụ là kim chỉ nam cho việc đọc Lời Chúa. Phụng vụ trước tiên là một mầu nhiệm và chúng ta chỉ có thể sống mầu nhiệm này dưới nhiều hình thái khác nhau và trơ trụi của nó. Nét đa dạng trong lối diễn tả không đạt tới chiều sâu.

Tác động của Chúa THÁNH LINH giống như cơn gió thoảng. Chỉ có linh hồn nào canh chừng Ngài đến thì mới cảm nhận được bước Ngài đi qua. Phụng vụ Giáo Hội là khung cảnh Chúa THÁNH LINH thích dùng để tỏ lộ tâm tình của Ngài cho chúng ta.

Chính Chúa THÁNH LINH phán bảo qua niên lịch Phụng vụ. Xuyên qua Lời Chúa do chính Giáo Hội chọn, Chúa THÁNH LINH tuôn đổ nơi chúng ta ơn thánh của Ngài, ơn thánh tương hợp với Phụng vụ của ngày. Không có sự khác biệt giữa những gì chúng ta sống khi tham dự Phụng vụ với những gì chúng ta sống khi ở tại phòng riêng. Việc đọc Lời Chúa khi được làm theo nhịp điệu của Phụng vụ thì sẽ thống nhất cuộc sống của chúng ta. Đọc Lời Chúa là một tác động thống nhất. Một linh hồn của Giáo Hội thường chỉ được huấn luyện nơi trường dạy của Phụng Vụ.

Chính trong niềm hiệp thông với Giáo Hội mà chúng ta suy gẫm Kinh Thánh. Trong niềm hiệp thông với các thánh, chúng ta hiệp nhất với vô số chứng nhân đã từng suy gẫm Lời Chúa trước chúng ta.. Vậy thì nên đọc Lời Chúa trong sự thông hiệp với các chứng nhân xưa cũng như với các chứng nhân đồng thời của chúng ta. Sự cô tịch của một đan sĩ được bao bọc bởi vô số người, được chiếm cứ bởi thiên quốc, như thiên thần và các thánh.

Niềm nở tiếp nhận Lời Chúa.

Đọc Lời Chúa không phải là một thực tập chú giải; nhưng là đọc Lời Chúa với con tim, nghĩa là chiêm ngắm vinh quang của Chúa Cha nơi gương mặt của Chúa Kitô và được Chúa THÁNH LINH mặc khải trong Kinh Thánh. “Chính khi chúng ta hoán cải trở về với THIÊN CHÚA mà tấm màn che khuôn mặt THIÊN CHÚA được cất đi” (2Cor 4,6).

IV. NGUỒN CỘI DO THÁI CỦA VIỆC ĐỌC LỜI CHÚA

Trong truyền thống do thái, cuốn TORAH (nghĩa là các sách thánh và lề luật) chiếm một chỗ đứng chính yếu. Chúa GIÊSU tự xưng mình là cuốn TORAH bằng xương bằng thịt: “Thầy là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống” (Gi 14,6). Lề luật có liên hệ mật thiết với Giao Ước. Giao Ước Núi Sinai là một giao ước phu thê. Lề luật là món quà cưới Chúa trao ban cho dân Ngài. Lề luật là phong tục tập quán của Chúa, là cách thức để được nhìn thấy Chúa và tác động của Ngài. Tác động của Chúa là lối diễn tả bản thể của Ngài là Tình Yêu. Thánh vịnh 118 là bản tình ca của lề luật, bởi vì lề luật tỏ lộ tấm lòng của Chúa đối với dân Ngài. Học hỏi và nghiền ngẫm Lề Luật là phận vụ cao đẹp nhất của mọi người Do Thái. Đọc Lời Chúa là đi vào mối liên hệ thân tình với Chúa: “Ước gì sách lề luật luôn ở trên môi miệng con: hãy ngày đêm suy gẫm lề luật, hầu có thể hành động như lề luật dạy” (Jos 1,8).
Thế nhưng suy gẫm là gì đối với một người Do thái? Thưa là suy gẫm với miệng, với lưỡi, với môi, với hơi thở, chứ không phải chỉ với đầu óc mà thôi. Suy gẫm tức là lập đi lập lại, là thầm thĩ đọc lại Lời Chúa. Việc đọc Lời Chúa, trong nguồn gốc do thái, bao gồm chiều kích xã hội: đọc Lời Chúa nơi hội đường hay trong gia đình.

* BA YẾU TỐ CỦA VIỆC SUY GẪM LỜI CHÚA NƠI NGƯỜI DO THÁI:

. Đọc thành lời
. Ghi nhớ vào ký ức
. Nghiền ngẫm (suy đi nghĩ lại).

1. Đọc thành lời:

Ngay cả khi đọc riêng một mình, cũng phải đọc Lời Chúa to thành tiếng, phát âm rõ ràng, để chẳng những chỉ có mắt làm việc, nhưng cả miệng và tai cũng làm việc nữa. Đây là việc đọc Lời Chúa to tiếng, để chính mình cũng nghe được.

2. Ghi nhớ vào ký ức.

Người Do thái học bằng trí nhớ, thuộc lòng tập Thánh Vịnh. Khi Chúa GIÊSU cầu nguyện với Chúa Cha, Ngài dùng Thánh Vịnh. Từ muôn thuở, Thánh Vịnh là do ý Chúa Cha muốn và được Chúa THÁNH LINH gợi hứng, nhắm đến việc Nhập Thể của Ngôi Lời. Toàn thể tập Thánh Vịnh hướng chúng ta về Chúa KITÔ.

Những Thánh Vịnh mà Chúa GIÊSU đọc thuộc lòng:

Tác giả thư gửi người Do thái đặt vào môi miệng Ngôi Lời nhập thể, câu nói của Thánh Vịnh 40: “Cha không muốn lễ vật, cũng không muốn hiến vật, nhưng Cha đã tác thành cho con một thân xác” (He 10,5). Một lời khác của Thánh Vịnh 30: “Lạy Cha, Con phó thác linh hồn con trong tay Cha” (Lc 23,46). Thánh Vịnh 21: Chúa GIÊSU đọc Thánh Vịnh này khi bị treo trên Thánh Giá. Ngài công bố chính mình hoàn tất trọn Thánh Vịnh này. Dưới chân Thánh Giá, Mẹ Chúa GIÊSU và môn đệ dấu ái tiếp tục cầu nguyện Thánh Vịnh này cho đến cùng. Câu cuối: “Đó là điều Chúa đã làm” có liên hệ với Thánh Vịnh 117. Chúa GIÊSU cất tiếng đọc Thánh Vịnh 21 để làm lớn mạnh niềm hy vọng Phục Sinh nơi Giáo Hội Ngài. Trọn cuộc đời Chúa GIÊSU diễn ra giữa hai câu Thánh Vịnh.

3. Nghiền ngẫm (suy đi nghĩ lại)

. Nghiền ngẫm hay nhai lại là một tác động của thân xác: nhai lại một thức ăn đã được đưa vào dạ dày rồi. Ví dụ như con bò nhai lại thức ăn nó đã đưa vào bụng hồi sáng, để ăn lại lần thứ hai.

Lời Chúa một khi được đọc lên và được ghi vào ký ức thì sẽ được bảo tồn trong trí nhớ. Đan sĩ có thể gợi Lời Chúa từ trí nhớ để hưởng nếm lại hương vị của Lời Chúa mà đan sĩ đã từng hưởng nếm. Gợi lại trí nhớ để hưởng nếm THIÊN CHÚA ngọt dịu dường nào: là nhai lại, là nghiền ngẫm.

Ba yếu tố trên đây của việc “suy gẫm” có thể diễn tả bằng động từ:

1. Nói: đọc to tiếng
2. Nghĩ: ghi vào ký ức
3. Nhớ lại: nghiền ngẫm

Đó là ba giai đoạn (ba biến tượng) cần thiết của cùng một sinh hoạt.

Nơi hội đường, Lời Chúa được tuyên đọc trong bầu khí lễ lạc vui tươi. Tập tục hội đường được dùng nhắm mục đích làm hưởng nếm Lời Chúa nơi Giáo Hội. Bầu khí lễ lạc vui tươi; dân chúng thi nhau chạm đến ống ghi lề luật; một sức mạnh phát ra từ TORAH để chữa lành.

Lc 4,21: “Hôm nay, đoạn Kinh Thánh anh em vừa nghe đã được ứng nghiệm”. Chúa GIÊSU phán:”Chính Thầy đây, Thầy giải thích cho anh em nghe đoạn văn này”. Lời của Ngôi Lời mang lại ơn thánh. “Chúa GIÊSU nói Lời THIÊN CHÚA, và cùng lúc đó, Ngài trao ban THÁNH LINH” (A. Feuillet).

Đọc Lời Chúa nơi hội đường được tiếp nối trong đời sống thường ngày nhờ việc nghiền ngẫm những gì đã nghe. Người Do thái có khả năng lắng nghe, giúp nối kết tâm lòng, thể xác và trí tuệ, đó là điều thống nhất mọi khả năng tinh thần. Đọc Lời Chúa góp phần thống nhất toàn hữu thể và khả năng của chúng ta.

Đối với các đan sĩ Qumrân, đọc Lời Chúa là phương cách chuẩn bị con đường đi vào sa mạc (Is 43). Đọc chuyên chăm lề luật và yêu mến lề luật. Các đan sĩ phải tỉnh thức. Trọn một phần đêm được dành để nghiền ngẫm Lề Luật.

Một khi chăm chú đọc Lời Chúa, chúng ta sẽ nghe tiếng Bạn Chí Thánh gõ cửa. Cửa giống như tấm màn, mỗi lúc một trở nên trong suốt. (Sg 6,12-15; Ap 3,20; Ct 5,2).

Trong truyền thống do thái, có ba điều buộc gắn liền với việc đọc Lời Chúa:

. Cần mẫn
. Khổ chế
. Khiêm tốn

1. Cần mẫn: đức tính này rất quan trọng. Không thể đọc Lời Chúa bất cứ giờ nào và bất cứ chỗ nào. Sự kiện biết giữ đúng một giờ giấc nhất định, cho dù ngắn ngủi, thì việc đọc Lời Chúa chắc chắn sẽ đem lại nhiều kết quả.

2. Khổ chế: Thật lòng gạt bỏ một bên tất cả các bận tâm khác, để dành trọn thời giờ cho Chúa. Giờ giấc của cộng đoàn được phân chia với chủ ý đó.

3. Khiêm tốn bên trong. (Mt 11,25): “Con ngợi khen Cha vì đã che dấu những điều ấy với kẻ khôn ngoan và người thông thái, nhưng đã mặc khải cho kẻ bé mọn”.. Đọc Lời Chúa được dành riêng cho những kẻ bé mọn. Sự khiêm tốn tạo nên khoảng trống cần thiết để Lời Chúa gây tiếng vang trong chúng ta.

Các nhà thờ của các đan viện thời thế kỷ 12 thường chỉ trình bày trơ trụi một biểu tượng duy nhất là quả tim, nơi Lời Chúa có thể gây tác động, qua hình ảnh Trái Tim Vô Nhiễm của Trinh Nữ Maria. Cũng thế, bài hát bình ca (chant grégorien), tức bài hát theo thể âm hiệu, là bài hát thanh đạm, trinh khiết, khó nghèo và tuân phục.

NHỮNG LỢI ÍCH CỦA VIỆC ĐỌC LỜI CHÚA theo truyền thống Do Thái giáo:

a. Việc đọc Lời Chúa trở thành thơm ngon như sữa đối với trẻ sơ sinh. (1P 2,2).

b. Lời Chúa thanh luyện hữu thể con người. Lời Chúa là lửa có sức thanh luyện, giống như bạc nơi lò đúc: “Chúng con đã được trong sạch nhờ ở những lời Thày giảng dạy” (Jn 15,3). Lời Chúa tẩy rửa, thanh luyện chúng ta. Lời Chúa cho phép tu sửa lại hình ảnh THIÊN CHÚA nơi chúng ta. Khuôn mặt đích thực của chúng ta chính là khuôn mặt của Chúa Kitô.

c. Tuân hành Lời Chúa tức là gìn giữ và thực thi Lời Chúa. Ps 118.

d. Lời Chúa làm tăng trưởng và hoạt động cách kín đáo. Chúng ta cảm nhận được sự phong phú vô cùng và nhiệm mầu của Lời Chúa. Khi THIÊN CHÚA phán bảo thì cùng lúc Ngài cũng tự trao ban. Lời Chúa được tiếp nhận trong đức tin sẽ sinh hoa trái.

e. Đọc Lời Chúa giúp tránh khỏi việc kéo dài Lời Chúa bằng ngôn ngữ loài người.

Châm ngôn:

. Hãy biến Torah thành công việc thường ngày của con. . Nơi nào học biết nhiều về Torah, nơi đó rất sinh động. . Kẻ nào tậu được nhiều lời của Torah thì cũng chiếm được Cuộc sống vĩnh cửu.

V. TRUYỀN THỐNG KITÔ CỦA VIỆC ĐỌC LỜI CHÚA

Trong thời Giáo Hội tiên khởi, các tín hữu tiếp tục truyền thống đã nhận lãnh từ trường dạy Do Thái.

Chính Chúa GIÊSU khởi đầu việc đọc Lời Chúa cho các môn đệ của Ngài: Nơi trình thuật hai môn đệ trên đường làng Emmaus (Lc. 24,13), Chúa giải thích cho họ hiểu Kinh Thánh, nghĩa là Ngài dạy cho hai môn đệ, xuyên qua bản văn Kinh Thánh, biết “đọc thấy tận bên trong”, biết khám phá ra ý nghĩa sâu xa của Kinh Thánh để nhận biết khuôn mặt của Ngài. Điều mà Chúa GIÊSU làm nơi bàn ăn: “Ngài cầm lấy bánh, đọc lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho họ”, cũng chính là điều mà Ngài làm trước đó với hai vị trên đường đi. Chúng ta tìm thấy nơi đây hai khung cảnh mà Công Đồng chung Vatican 2 nói tới: “Thế là mắt họ mở ra”, như trước đó trên đường đi. Một khi Chúa GIÊSU biến đi, thì Ngài để lại cho họ Kinh Thánh và Bánh ăn. Việc hiểu Kinh Thánh giúp hai môn đệ nhận ra khuôn mặt của Chúa KITÔ nơi Maisen, các tiên tri và các Thánh Vịnh. Giáo Hội tiên khởi đã sống trong hơi thở của buổi khai mào mầu nhiệm Phục Sinh này.

LỜI CHÚA ĐƯỢC VIẾT RA LÀ ĐỂ NGHE CHỨ KHÔNG PHẢI ĐỂ ĐỌC.

Đối với thánh Cypriano, thì từ ngữ la tinh “Lectio Divina” ám chỉ cuốn Kinh Thánh: “Anh em hãy luôn có sách Kinh Thánh trong tay”. Học biết Đọc Lời Chúa tức là học biết Phúc Âm.

Thời xưa, người đọc được xem như là người phát ngôn của tác giả. Những người đọc trong các buổi Phụng vụ là những người “đọc chính Lời Chúa”, họ là những trợ lý của THIÊN CHÚA.

Khi Lời Chúa được tuyên đọc trong cộng đoàn Phụng vụ, thì Chúa Kitô hiện diện thật sự nơi đó. Ngay cả khi chúng ta đọc Lời Chúa riêng một mình, thì cũng có sự hiện diện thật sự của Chúa Kitô Phục Sinh nữa.

Thánh Cypriano dành một chỗ đứng quan trọng cho việc đọc Lời Chúa. Vào thời các thánh Giáo Phụ, việc đọc Lời Chúa diễn ra trong bầu khí vô cùng trang trọng. Lời Chúa trao ban cùng thông truyền THIÊN CHÚA và dạy chúng ta biết những sự thuộc về Ngài. Danh từ “Lectio Divina” được dịch ra “Đọc Lời Chúa”, phải được hiểu trong ý nghĩa sống động, nghĩa là, Lời đến từ THIÊN CHÚA và trao ban THIÊN CHÚA.

Lời Chúa trở thành sức mạnh khi được viết ra, nhưng Lời Chúa trở nên sống động khi được tuyên đọc, được công bố. Từ ngữ loài người là những chất thể mang Lời Chúa. Chúng ta có thể so sánh với Bí Tích Thánh Thể: Bánh và Rượu là những chất thể, nhưng phần cốt yếu chính là Mình Máu Thánh Chúa Kitô. Lời Chúa được viết ra là để nghe chứ không phải để đọc. Nếu chúng ta viết ra Lời Chúa, chính là để chúng ta có thể nghe được Lời Chúa, mà trước hết, Lời Chúa là một sứ điệp. Đọc Lời Chúa riêng một mình cho chúng ta cảm tưởng như là chúng ta đọc Lời Chúa trong một cuốn sách khác. Đọc Lời Chúa là một Bí Tích; không nên lẫn lộn với việc đọc sách thiêng liêng. Khi đối diện với Lời Chúa, không nên đặt mình trong địa vị của một người đọc, nhưng là một người nghe. Khi chúng ta lắng nghe, thì tâm lòng chúng ta được mở rộng hơn để tiếp nhận Lời Chúa, tiếp nhận chính THIÊN CHÚA.

Kết quả đầu tiên của Lời Chúa:

1. Ơn thống hối: “Nghe những lời đó, ai nấy đều hết sức cảm động” (Ac. 2,37). 2. Thái độ sẵn sàng: “Họ hỏi Phêrô và các tông đồ: Thưa các Ông, chúng tôi phải làm gì?”. 3. Ơn hoán cải đời sống.

VI. CỘNG ĐOÀN THAM DỰ PHỤNG VỤ: NƠI ƯU TIÊN CHO VIỆC ĐỌC LỜI CHÚA.

Việc suy gẫm riêng chuẩn bị cho việc tham dự Phụng vụ và được kéo dài trong cô tịch. Thánh Antôn, sống vào năm 320, là một mẫu mực cho cuộc sống đan tu. Ngài là Thánh Phụ của các đan sĩ đông phương. Thánh nhân suy gẫm Lời Chúa để chuẩn bị tham dự Phụng vụ. Một ngày, khi đi đến nhà thờ, thánh nhân suy gẫm đoạn sách Tông Đồ Công Vụ kể lại chuyện các tông đồ từ bỏ tất cả để bước theo Chúa Kitô. Khi thánh nhân bước vào cộng đoàn thánh, đúng lúc đang đọc đoạn Phúc Âm nói về người thanh niên giàu có. Ngài nghe câu Chúa phán: “Nếu con muốn nên trọn lành, hãy bán tất cả và theo Ta”. Thánh Antôn tiếp nhận Lời này, như Lời Chúa GIÊSU đặc biệt phán riêng cho Ngài. Sau buổi Phụng vụ, thánh nhân liền thi hành từng chữ của lệnh truyền: hãy bán tất cả. Sau đó thánh nhân rút lui vào nơi thanh vắng để cầu nguyện, thể theo lời khuyên của thánh Phaolo là phải cầu nguyện không ngừng.

Phụng Vụ, suối nguồn và chóp đỉnh của đời sống Kitô.

Phụng vụ, không phải do hình thức nhưng là do mầu nhiệm của mình, Phụng vụ là suối nguồn và là chóp đỉnh của đời sống Kitô. Đời sống đan tu là một cuộc sống nội tâm và đồng hóa với cuộc sống Kitô, một cuộc sống phát sinh từ ba bí tích khai tâm: Rửa tội, Thêm Sức và Thánh Thể.

Việc đọc Lời Chúa đưa dẫn đến suối nguồn và phát sinh từ chóp đỉnh; nó cũng đưa chúng ta đến việc đọc Lời Chúa trong Giáo Hội, là suối nguồn tưới gội cuộc sống thường ngày và sinh ra hoa trái của Chúa THÁNH THẦN. Do đó điều quan trọng là, các bản thánh ca trong các buổi Phụng vụ, phải mang sắc thái thật đơn giản, có thế mới làm nổi bật chỗ đứng duy nhất cần thiết: đó là Lời Chúa. Các bản thánh ca phải mang 3 đặc tính: - khó nghèo (nghĩa là không cần đệm nhiều nhạc khí); - thanh khiết Phúc Âm (nghĩa là không cần phải văn chương bóng bẩy), nhưng đi thẳng vào mục đích; - tuân phục (nghĩa là đi sát với các bản văn Kinh Thánh). Tất cả những đòi buộc đó có mục đích làm cho buổi hát Phụng vụ được trở thành buổi đọc Lời Chúa.

Phụng vụ là nơi chốn ưu tiên cho việc đọc Lời Chúa.

Lúc ở riêng một mình, chúng ta chỉ cần lập lại những gì chúng ta làm chung nơi cộng đoàn. Chúa GIÊSU nói với hiền thê mình là Giáo Hội rằng: “Hãy đưa mặt em ra!”, và Giáo Hội đã làm cho Đức Lang Quân nghe tiếng mình nơi Phụng Vụ.

Lúc cử hành Thánh Thể, chúng ta gặp lại cơ cấu chính yếu của buổi đọc Lời Chúa:

Bài Đọc - Lectio (Đọc)
Thánh Vịnh đáp ca và Bài giảng - Meditatio (Suy Gẫm)
Kinh nguyện Thánh Thể - Oratio (Cầu Nguyện)
Hiệp Lễ - Contemplatio (Chiêm Ngắm)
Nơi Phụng Vụ Giờ Kinh cũng thế:

Thánh Vịnh chuẩn bị tâm lòng cử hành Lời Chúa:
Bài đọc – Lectio
Đáp ca vắn – Méditatio
Kinh Cầu (thường rút ý từ Phúc Âm của ngày hôm đó) – Oratio

Kinh Nguyện của Giáo Hội thường có nguồn gốc từ việc Đọc và Suy Gẫm. Một phương thế đơn giản để suy gẫm nơi phòng riêng, là làm theo lược đồ của một buổi cầu nguyện do thái sau đây:

1. Tán tụng
2. Tung hô
3. Cầu xin
4. Kết thúc

Kinh nguyện Kitô dâng lên Chúa Cha, nhờ Chúa Con và trong Chúa Thánh Thần.

VII. MỐI LIÊN HỆ GIỮA VIỆC ĐỌC LỜI CHÚA VÀ THÁNH THỂ

Giáo Hội luôn kính trọng Kinh Thánh, giống như kính trọng chính Thân Thể của Chúa GIÊSU, đặc biệt là trong Phụng Vụ Thánh Thể. Giáo Hội không ngừng lấy Lời Chúa từ bàn thánh, giống như lấy Mình Thánh Chúa Kitô, bánh sự sống, từ bàn thánh và trao cho các tín hữu vậy (Dei Verbum).

Chỉ có một Bánh Sự Sống ban cho chúng ta từ bàn thánh là Lời Chúa và Mình Chúa Kitô. Các Thánh Giáo Phụ nhìn thấy nơi chương 6 của Phúc Âm theo thánh Gioan, bài giảng về Lời Chúa. Bánh Lời Chúa là bánh bất tử. Khi mở Kinh Thánh, chúng ta đọc thấy: “Đây là bánh từ trời”. Origène nói: “Chúng ta uống Máu Chúa KITÔ, là sự sống, không những trong nghi thức Thánh Thể nhiệm mầu, mà cả khi chúng ta nhận lãnh Lời của Chúa nữa”.

Đọc Lời Chúa là lãnh nhận Bánh Sự Sống giống y như khi chúng ta rước chính Mình Thánh Chúa GIÊSU Kitô trong thánh lễ vậy.

TỪ ĐỌC LỜI CHÚA ĐẾN CHÚA BA NGÔI

Ngôi Lời xâm chiếm chúng ta để ôm trọn chúng ta trong vòng tay của Chúa THÁNH LINH và đưa chúng ta đến cùng THIÊN CHÚA CHA. Chúng ta phải đi tham dự buổi đọc Lời Chúa giống như hiền thê trong sách Diệu Ca: “Hãy lôi kéo em, chúng ta cùng chạy mau!”.

Thánh Gérôme viết: “Tôi nghĩ rằng, Mình Chúa Kitô cũng là Phúc Âm của Ngài, Bánh Chúa Kitô và Thịt Ngài, chính là Lời Chúa và giáo lý thiên quốc. Nơi trần gian này chúng ta chỉ có một thứ của cải duy nhất: đó là chúng ta nuôi sống bằng Thịt của Ngài và uống bằng Máu của Ngài, chẳng những trong Bí Tích Thánh Thể, mà còn trong buổi đọc Lời Chúa nữa”.

Kinh Thánh nằm trong khối các Bí Tích và việc nhập thể. Chúng ta không thể đến gần Chúa nếu chúng ta trừu tượng hóa nhân tính của Chúa Kitô. Nguyên tắc này cũng được áp dụng cho Kinh Thánh. Chính nhờ các từ ngữ Kinh Thánh mà chúng ta đạt đến sự hiểu biết THIÊN CHÚA. Mọi kinh nguyện Kitô đều đâm rễ trong giao tiếp với Lời Chúa. Thomas Merton viết: “Trong Kinh Thánh, Ngôi Lời không nhập thể trong thân xác nhưng trong lời con người. Chúa hiện diện trong Kinh Thánh giống như trong Thánh Thể, để được yêu mến, thờ lạy và nhất là, để được lắng nghe”.

Như thế, đọc Lời Chúa là đối thoại với Chúa Kitô và rước Chúa vào lòng. Kinh Thánh làm cho chúng ta hiểu biết Chúa Kitô Thánh Thể và Thánh Thể trao ban cho chúng ta Chúa Kitô Kinh Thánh. Việc đọc Lời Chúa giúp chúng ta hiểu biết con tim Chúa GIÊSU, và Thánh Thể trao ban con tim Chúa GIÊSU cho chúng ta.

VIII. KINH THÁNH VÀ ĐỜI SỐNG THIÊNG LIÊNG TRONG TRUYỀN THỐNG


Philoxène de Mabbourg qua đời năm 450 là người sống đồng thời với thánh Biển Đức, nhưng tại Đông phương. Ngài là đan sĩ, sau làm giám mục.

Philoxène trình bày cho chúng ta quy luật “métanie” trước Phúc Âm: đặt tầm quan trọng nơi thị giác, với sự đóng góp của toàn thân thể. Các năng lực cảm nghiệm và trí thức đều được dùng trong lãnh vực thiêng liêng để được THIÊN CHÚA BA NGÔI chiếm giữ.

Đọc Lời Chúa bao trọn mọi chiều kích của con người:
. Khi “đọc” (lectio), mắt nhìn bản văn và tai nghe Lời Chúa . Khi “suy gẫm” (meditatio), trí thông minh được tận dụng . Khi “cầu nguyện” (oratio), tinh thần bày tỏ cùng THIÊN CHÚA . Khi “chiêm ngắm” (contemplatio), THIÊN CHÚA bày tỏ cùng linh hồn.

Việc đọc Lời Chúa thống nhất toàn hữu thể con người, bởi vì toàn hữu thể con người đều góp phần vào việc đọc Lời Chúa.

IX. THỜI TRUNG CỔ

1035 - 1101 Thánh Bruno
1090 - 1153 Thánh Bênađô
1070 - 1121 Thánh Đa Minh
1182 - 1126 Thánh Phanxicô thành Assisi
1182 - 1246 Thánh Lutgardo
1193 - 1252 Thánh Clara thành Assisi
1225 - 1274 Thánh Tomassô Aquino
1256 - 1302 Thánh Gertrude
1347 - 1380 Thánh Catarina thành Sienna.

Thánh Bênađô. Thánh Bênađô trú ngụ nơi Kinh Thánh: ngài cử động trong Kinh Thánh, sống trong Kinh Thánh; ngài sống vì Kinh Thánh và muốn cho người khác cũng sống Kinh Thánh. Thánh nhân là người của Kinh Thánh cách tuyệt hảo.

Thánh Guillaume de Saint-Thierry. Thánh Guillaume khuyên nên đọc Kinh Thánh có quy củ theo giờ giấc nhất định. Ngài đề nghị nhớ thuộc lòng một đoạn Kinh Thánh, và chú ý cách riêng đến một số đoạn Kinh Thánh để làm cho linh hồn quen thuộc với những đoạn Kinh Thánh này. Thánh Guillaume không thể hàn huyên đề tài nào khác ngoài đề tài Kinh Thánh. Giấc ngủ của ngài như được ru bằng Kinh Thánh.

Thánh Goswin. Đối với thánh Goswin thì Lời Chúa là phương thuốc chữa trị nỗi buồn. Lời Chúa đúng thật là một phép trị liệu hữu hiệu. (Chữa bệnh bằng Lời Chúa).

Thánh nữ Gertrude. Chính Chúa GIÊSU dạy Thánh nữ Gertrude cách thức đọc Lời Chúa:

1. Đọc: “Đọc trình thuật cuộc Khổ Nạn” 2. Suy Xét: “Khảo sát với trọn lòng yêu mến”. Điều Chúa dạy Thánh nữ phải tìm kiếm trong Lời Ngài, chính là Tình yêu. 3. Viết: “Hãy viết Lời Ta”. Điều gì được viết ra thì được ghi vào trí nhớ và vào con tim. Khi việc đọc Lời Chúa trở nên khô khan thì cách đơn giản nhất là nên chép lại bản văn. 4. Giữ lại: “Hãy giữ lại Lời Ta”. Lc 2,19: “Phần Maria, Bà ghi nhớ tất cả những biến cố đó và suy gẫm chúng trong lòng”. 5. Lập Lại: “Hãy thường xuyên lập lại trong con những lời Ta nói”. Giống như ru Lời Chúa trong lòng.

Thánh Inhaxio (1491 - 1556)
Thánh nữ Têrêxa Chúa GIÊSU Avila (1515 - 1582)
Thánh Gioan Thánh Giá (1542 - 1591)
Thánh Phanxicô đệ Salê (1567 - 1622)
Đức Hồng Y de Bérulle (1575 - 1629)
Marie de l'Incarnation (1599 - 1672)

Marie de l'Incarnation. Marie kết nối động tác ngây ngất của Ngôi Lời vào nội tâm Ba Ngôi THIÊN CHÚA: ra khỏi chính mình để gặp gỡ người khác. Kinh nguyện kytô là một đà tiến đến người khác: đó là cuộc sống của Ngôi Lời trong vòng tay Chúa THÁNH LINH. Chỉ có một người cầu nguyện: đó là Chúa KITÔ trong Chúa THÁNH LINH.

Marie sống hôn ước với Ngôi Lời qua việc sống Lời Chúa; qua bí tích Lời Chúa, bà đến với Ngôi Lời.

Nơi Marie, việc hiểu biết Lời Chúa phát xuất từ ba nguồn gốc - ba nơi gặp gỡ với Ngôi Lời qua Lời Ngài:

a. Phụng vụ thánh
b. Bài Giảng
c. Đọc riêng Lời Chúa

Lời Chúa tác động và tăng thêm đức tin, đức cậy và đức ái. Nơi Marie, hiểu biết đi đôi với tình yêu. Hiểu biết Kinh Thánh phát sinh tình yêu. Lời Chúa là Bí Tích của những tác động thầm kín Chúa thực hiện nơi Marie.

. Lời Chúa gây năng động: Chúa hành động qua Lời nói. . Lời Chúa dẫn đến việc chiêm niệm được diễn tả bằng Lời. . Lời Chúa thông truyền cho Marie de l'Incarnation đặc sủng sư phạm thần bí: Lời mà Marie sẽ biết giải thích nhằm mục đích đưa người khác đến kinh nghiệm về THIÊN CHÚA.

“Khi nghe Lời Kinh Thánh, dường như tôi có cảm tưởng: quả tim tôi trở thành một cái bình, và Lời Chúa như chất lỏng đổ vào bình. Không phải là trí tưởng tượng bịa đặt ra, nhưng là sức mạnh của Thần Linh Chúa nơi Lời này, qua dòng thác ơn thánh, gây nên hiệu quả đó trong tâm hồn tôi. Một khi linh hồn nhận dồi dào sự sung mãn này, nó liền thổ lộ ra với THIÊN CHÚA trong cầu nguyện; và đôi lúc, tôi phải dùng lời nói để diễn tả ra bên ngoài, bởi vì tự bản chất tôi, tôi không thể nào chứa nổi sự phong phú này: đó là điều tôi từng làm với Chúa với trọn nhiệt tâm, và với những người trong nhà chúng tôi”.

Marie de l'Incarnation nhận được hồng ân thần bí từ Kinh Thánh; bà là người tiếp nối các Giáo Phụ.

+ 1501: Jean Monbaer. Vào thế kỷ thứ 16, người ta bắt đầu hệ thống hóa:

1. Certa (nhất định): thời giờ và nơi chốn nhất định. 2. Attenta (chú ý): không đọc nhanh, cũng không đọc hời hợt, nhưng vừa đọc vừa chú ý đến chiều sâu của bản văn. 3. Devota (sốt sắng): chen lẫn với tâm tình dâng lên Chúa, nghĩa là linh hồn nói chuyện tâm tình với Chúa: l'oratio (cầu nguyện). 4. Sonora (âm giọng): đọc thành lời. Chúng ta tiếp nhận Lời Chúa như sứ điệp chứ không phải như bản văn. 5. Modesta (khiêm tốn): đọc ít nhưng nghiền ngẫm thật kỹ những gì đã đọc.

X. VÀI CÂU HỎI LIÊN QUAN ĐẾN VIỆC ĐỌC LỜI CHÚA.

. Đọc gì?
. Đọc khi nào?
. Đọc ở đâu?
. Đọc thế nào?

Đọc gì? Khuyên nên theo sách bài đọc Phụng vụ và chấp nhận bản văn (Phúc Âm) do Giáo Hội chọn cho chúng ta ngày hôm đó.. Hoặc là đọc sách Kinh Thánh theo thứ tự từ đầu đến cuối (chẳng hạn vào dịp tĩnh tâm).

Việc tuân theo bản văn của sách bài đọc Phụng vụ giúp chúng ta có được sự liên tục trong việc đọc Lời Chúa và tránh rơi vào khuynh hướng chủ quan, chỉ muốn chọn đọc một bản văn ưa thích, hoặc nghĩ là mình cần đến. Tự đặt mình giữa lòng Giáo Hội sẽ tránh cho chúng ta nguy cơ của khuynh hướng chủ quan.

Đôi khi một bản văn Phụng vụ có thể là rất khô khan, tuy nhiên với đức tin, chúng ta biết rằng Ngôi Lời thông truyền và chiếu tỏa trên chúng ta một cách kín đáo. Đây là lúc đánh thuốc mê: chúng ta chỉ có nhiệm vụ nằm yên trên bàn mổ.

Đọc Lời Chúa khi nào?. Điều quan trọng là phải cần mẫn. Phải tận hiến thời gian tốt đẹp nhất cho việc đọc Lời Chúa. Có những khoảng thời gian dễ tìm thấy sự thinh lặng hơn những lúc khác. Chẳng hạn như: ban đêm, sáng sớm, chiều tối.. Enzo nói: “Xếp đặt thời khóa biểu làm việc tùy ý con, nhưng điều quan trọng là phải luôn luôn trung thành tuân giữ thời giờ đã định này. Không nên đi cầu nguyện với Chúa, chỉ khi nào con thấy có một khoảng trống rãnh rổi giữa những công việc thường ngày của con”. Ngày Chúa Nhật là ngày tuyệt hảo nhất (lý tưởng nhất) cho việc đọc Lời Chúa.

Cần phải có nhiều can đảm và táo bạo để có thể tổ chức đời sống riêng tư của chúng ta tùy theo những giá trị của chúng ta. Về việc đọc Lời Chúa thì các Giáo Phụ nói là, phải dành ra khoảng thời gian ít nhất một giờ đồng hồ.

Đọc Lời Chúa nơi nào?. Phòng riêng là nơi chốn kết hợp thân mật với Ngôi Lời. Phòng riêng là nơi thánh, là đền thờ đặc biệt trơ trụi và lớp lang.. Nên cầu nguyện trong nét đẹp: Biết nhìn nhận sự yếu đuối của mình và dùng những phương tiện nhỏ có thể giúp chúng ta, như một bức ảnh (icône), một cây Thánh Giá, một ngọn nến thắp sáng. Căn phòng riêng là nơi chốn ưu tiên để hưởng nếm sự hiện diện của Chúa. Căn phòng riêng còn được xem như sa mạc, nơi Chúa nói chuyện với lòng. Lời Chúa là Bánh nuôi sống chúng ta trong sa mạc khô cằn. Trong sa mạc này, thường có thể có hai chước cám dỗ: một là trốn tránh, hai là chất đầy khoảng trống sa mạc. Ngoài ra còn có nguy cơ bám víu làm hư hại sa mạc của căn phòng riêng chúng ta. Do đó cần phải biết ở lâu trong sa mạc, một mình trong thinh lặng, với cuốn Kinh Thánh và tự đặt mình dưới cái nhìn của Chúa Kitô.

Đọc Lời Chúa như thế nào?. Bốn thời điểm của việc đọc Lời Chúa:

1. Đọc
2. Suy Gẫm
3. Cầu Nguyện
4. Chiêm Ngắm

Thế nhưng trong thực tế, năng động duy nhất của việc đọc Lời Chúa làm cho bốn thời điểm của việc đọc Lời Chúa xen kẽ và ảnh hưởng lẫn nhau cách uyển chuyển. Việc đọc Lời Chúa được thực hiện trong Kinh Thánh chứ không phải trong “Cầu Nguyện”. Cha Lacordaire nói: “Hãy quỳ gối và hôn kính sách Kinh Thánh với lòng yêu mến, trước và sau khi đọc Lời Chúa”.

Hãy kêu cầu Chúa THÁNH LINH, anh chị em sẽ nhận được ánh sáng. Luôn luôn bắt đầu buổi đọc Lời Chúa với lời kêu khẩn Chúa THÁNH LINH, xin Ngài đến để biến đổi việc đọc Lời Chúa thành một hiệp thông với Ngôi Lời, dưới các hình thể của Lời thánh.

LECTIO

Đọc to tiếng bản văn Kinh Thánh, không phải một lần, nhưng nhiều lần. Đọc chậm rãi, kính cẩn với trọn con người của chúng ta, khiến chúng ta đi vào mối hiệp thông với THIÊN CHÚA. Đọc Lời Chúa trước tiên là lắng nghe Lời Chúa, nên nhớ rằng, Lời Chúa là để nghe chứ không phải chỉ để đọc. “Ước gì việc đọc Lời Chúa của con trở thành lắng nghe và việc lắng nghe trở thành tuân phục”. Phải tước bỏ mọi thành kiến để lắng nghe, thế nào cho bản văn Kinh Thánh có thể nói với chúng ta trong trọn nét chủ quan của nó, chứ không phải nói với chúng ta điều chúng ta muốn nó nói. Lời Chúa luôn sống động và thời sự, Lời nói với tôi ngày hôm nay đây: “Hôm nay, chúng ta đừng đóng kín cửa lòng”. Hãy đi đọc Lời Chúa với con tim mới mẻ. Hãy để cho Chúa được hoàn toàn tự do làm theo ý Chúa muốn. Thánh Jérôme nói: “Hãy căng buồm cho Chúa THÁNH LINH mà không biết sẽ cập đến bến bờ nào”.

MEDITATIO

Việc suy gẫm Lời Chúa phải hướng đến tình yêu: hiểu biết để yêu mến. “Suy gẫm tức là tìm kiếm vị ngon của Kinh Thánh, chứ không phải tìm kiếm khoa học”. Tìm kiếm Chúa Kitô trong chữ viết của bản văn được linh ứng, để khám phá ra Tình Yêu THIÊN CHÚA, hưởng nếm tình yêu này và kết hiệp với Chúa..

Khám phá con tim Chúa trong Lời Chúa: đó là điểm lạ lùng nhất trong mọi Lời được linh ứng, chính là lúc mở rộng con tim chúng ta, con tim do Chúa làm, để Ngài chạm đến và biến đổi nó.

Lấy ví dụ suy gẫm trong lúc đi dạo. Suy gẫm như thế cho phép chúng ta được tự do dừng lại lâu hơn nơi một chữ, một câu nào đó. Đọc đi rồi đọc lại những đoạn văn làm cho chúng ta chú ý, làm như là chúng ta ru ngủ nó để nó thấm nhập vào trí nhớ của con tim. Thánh Ambrosio viết: “Mỗi khi tôi đọc Kinh Thánh, thì Chúa dạo chơi với tôi trong thiên đàng”.

Isaac thành Ninivê dạy chúng ta rằng: “Khi suy gẫm, Lời Chúa trở thành một hương vị ngọt ngào trong miệng, khiến chúng ta có thể lập đi lập lại ngàn vạn lần mà không cảm thấy nhàm chán”. Chúng ta cứ dừng lại nơi một đoạn văn Kinh Thánh và không đọc thêm đoạn nào khác. Chúng ta không cần làm gì khác ngoài việc suy đi gẫm lại đoạn văn đó, đào sâu nó, bằng cách nói thầm thì mãi một lời một câu thôi. Làm như thế tức là để cho Lời Chúa nói với riêng tôi, hay nói đúng hơn, là chính Chúa nói với tôi, và Lời Chúa nói với tôi, tra vấn những điều mà hôm qua, cũng một Lời này, đã không nói, cũng không tra vấn tôi.

Nghiền ngẫm Lời Chúa trong lòng con: tức là kéo dài việc suy gẫm Lời Chúa. Tác động suy đi ngẫm lại có hiệu quả là làm cho hoàn hảo việc thấm nhuần Lời Chúa và lưu giữ nơi trí nhớ của tâm hồn, trước sự hiện diện của Ngôi Lời. Việc suy đi ngẫm lại này cũng có thể làm suốt ngày, chứ không phải chỉ làm trong lúc đọc Lời Chúa mà thôi.

Đặt chung nhiều bản văn Kinh Thánh lại với nhau: Nên trải dài sứ điệp của một đoạn văn sang nhiều đoạn văn khác, có liên hệ với sứ điệp của bản văn phụng vụ ngày hôm đó, bởi vì chính Lời Chúa giải thích cho Lời Chúa. Chúng ta có thể đọc những đoạn văn tương tự và xem các điểm chú thích. Nhưng luôn giữ tâm trí trong bầu khí cầu nguyện và thờ lạy, bởi vì buổi đọc Lời Chúa không phải là buổi học hỏi Lời Chúa.

L'ORATIO

Bản văn Kinh Thánh biến thành kinh nguyện nơi chúng ta, thường chỉ bằng một chữ thôi: như một tia lửa làm bật cháy ánh sáng trong tâm hồn. Thánh Bênadô viết: “Nếu tôi cảm thấy tâm trí tôi mở rộng cho việc hiểu biết Kinh Thánh; hay có những lời lẽ khôn ngoan tuôn trào dồi dào tự đáy lòng tôi; hoặc một luồng sáng rực rỡ tỏ lộ cho tôi những mầu nhiệm; hoặc trời cao mở rộng cung lòng để tuôn đổ trên tôi dồi dào ơn mưa móc của việc suy gẫm, thì tôi chắc chắn rằng, Đức Lang Quân tôi đã đến”.

Việc suy gẫm khơi nguồn nơi chúng ta lòng ước ao. Lời Chúa xuống trong lòng tôi, rồi từ lòng tôi phát đi và trở về với Chúa dưới hình thức lời cầu nguyện. “Khi con đọc, chính là Chúa nói với con; khi con cầu nguyện, là con nói chuyện với Chúa”. Hai hành động song đôi của việc Nhập Thể (Chúa Kitô đến với chúng ta, rồi trở về cùng THIÊN CHÚA) hoàn tất cách rõ ràng minh bạch nơi việc đọc Lời Chúa. Trước tiên Lời Chúa đến với chúng ta và chúng ta tiếp nhận Lời Chúa, rồi Lời Chúa trở thành sự sống và ánh sáng cho chúng ta - đó là việc đọc và suy gẫm Lời Chúa - rồi chỉ sau đó, chúng ta mới được Lời Chúa hướng dẫn đến với Chúa Cha - đó là việc cầu nguyện. Từ đó, trong khi đọc và sau khi đọc Lời Chúa, buổi đọc Lời Chúa trở thành buổi tán tụng ngợi khen Chúa: linh hồn chấp thuận ơn nhận được từ Lời Chúa và tỏ lộ tâm tình ngưỡng mộ: đó là lời đáp của linh hồn. “Ngôn ngữ của Ngôi Lời là tuôn đổ ơn lành, còn lời đáp của linh hồn là lòng ngưỡng mộ chen lẫn với tâm tình tạ ơn”.

Lời kinh cám tạ, cầu xin; lời kinh của người nghèo biết chắc sẽ được lắng nghe, nhậm lời. Tin rằng Chúa có thể thực hiện nơi chúng ta vẻ đẹp mà Ngài chỉ cho chúng ta thấy. Người ta có thể nói gì về lời nguyện - chiêm ngắm - ở cuối buổi đọc Lời Chúa, nếu không phải là: lời cầu nguyện giống như bụi gai nóng trong đám lửa cháy sáng?

CONTEMPLATIO

Đây là lúc THIÊN CHÚA tỏ tình với chúng ta: ân huệ phát xuất từ tình yêu và cho chúng ta được hưởng nếm hương vị ngọt ngào của Chúa. Linh hồn chìm ngập trong Chúa. “Không ai có thể nhìn chúng ta, cũng không còn xúc động của lời cầu nguyện; trước mặt chúng ta chỉ còn có khuôn mặt của Chúa Kitô và trong ánh sáng của Chúa, chúng ta chiêm ngưỡng ánh sáng của THIÊN CHÚA CHA. Thân xác chúng ta đó, nhưng chúng ta không cảm thấy sức nặng của nó; chúng ta không nhận thấy, nhưng quả thật chúng ta đã được biến đổi nên giống hình ảnh Đấng chúng ta chiêm ngưỡng, mỗi lúc một sáng láng hơn (2Cor 3,18). Khuôn mặt không che dấu, chúng ta phản chiếu vinh quang của Chúa KITÔ và trở nên một với Ngài” (Enzo).

Đọc Lời Chúa đặt tôi trước sự hiện diện của Lời như trước tấm gương soi. Càng đặt mình trước Lời Chúa, con người càng phản chiếu Lời Chúa giống như trước tấm gương soi. Phơi mình trước các tia sáng rực rỡ của Lời Chúa sẽ làm cho tôi sạm nắng và tiêu hủy tất cả những gì xấu xa trong tôi.

Không có chiêm niệm nếu không có Kinh Thánh. Chính Kinh Thánh cho chúng ta được bảo tồn đời sống kết hợp với THIÊN CHÚA. Thánh Bênadô nói: “Nếu anh em tuân giữ Lời Chúa, chắc chắn anh em sẽ được Lời Chúa gìn giữ. Và Con THIÊN CHÚA sẽ đến với anh em cùng với Cha Ngài”.

Điều quan trọng là phải kết thúc buổi đọc Lời Chúa bằng lời nguyện cảm tạ và ngợi khen.

SÁNG DANH CHÚA CHA, CHÚA CON VÀ CHÚA THÁNH THẦN.

“Anh em đang ở vườn Kinh Thánh, ngày đêm anh em chăm lo suy gẫm Luật Chúa. Sách anh em đọc cũng nhiều bằng số lượng vườn tược anh em rảo qua và tư tưởng anh em kín múc nơi sách vở cũng sẽ sinh nhiều hoa trái như hoa trái trong vườn anh em chăm sóc. Phúc cho ai biết để riêng trái cũ và mới, lời của các tiên tri, của các phúc âm gia, các tông đồ, làm thế nào để mỗi người trong anh em được ứng dụng lời của hiền thê nói với lang quân mình rằng: “Hỡi Bạn Tình dấu ái của em, em đã giữ riêng cho anh mọi hoa trái cũ và mới của em”. Vậy thì anh em hãy thăm dò Kinh Thánh. Anh em có lý tin rằng Kinh Thánh tích chứa sự sống, bởi vì anh em chỉ tìm kiếm nơi Kinh Thánh những gì Kinh Thánh làm chứng về Chúa Kitô. Ôi phúc thay những ai biết đào sâu chứng tá về Chúa Kitô và thật lòng tìm kiếm chứng tá ấy! Lạy Chúa, những chứng tá về Chúa thật tuyệt diệu: do đó hồn con cố gắng đi sâu vào các chứng tá này. Cần phải đào sâu các chứng tá, không phải chỉ để diễn tả ý nghĩa mầu nhiệm, nhưng còn để rút ra những bài học luân lý. Chính vì thế, anh em là những người đang rảo quanh khu vườn Kinh Thánh, anh em đừng đi qua cách vội vã, cách hờ hững, nhưng hãy đào sâu từng chữ để rút ra được ý nghĩa thật của nó. Hãy bắt chước con ong, biết cần mẫn rút tỉa từng nhụy hoa chất liệu để làm nên mật. Chúa GIÊSU phán: “Tinh thần Ta êm dịu hơn mật ong và gia sản Ta thơm ngon hơn áng mật”. Một khi được hưởng nếm hương vị ngọt ngào của bánh manna khuất ẩn, anh em sẽ yêu thích lập lại lời của vua Đavít: “Lời Chúa thật êm ái nơi môi con! Lời Chúa nơi miệng con thật ngọt ngào hơn cả áng mật”. (Guerric d'Igny)

ĐỌC LỜI CHÚA

VÀI CHỈ DẪN KHI CẦU NGUYỆN THEO NHÓM

1. Bắt đầu buổi “Đọc Lời Chúa” bằng một vài nghi thức diễn tả lòng tin vào sự hiện diện của Chúa Kitô nơi Lời Ngài, chẳng hạn như thắp một cây nến; kính cẩn mở sách Lời Chúa. Thinh lặng.

2. Cầu xin Chúa Cha ban Chúa THÁNH THẦN cho tất cả những người sắp nghe Lời Chúa. Việc cầu xin này làm liên tưởng tới lời nguyện của vị linh mục trong thánh lễ trước khi truyền phép, ngài “nài xin Chúa dùng ơn Chúa THÁNH THẦN, thánh hóa lễ vật để trở nên Mình và Máu Thánh Đức GIÊSU KITÔ”.

3. Bốn giai đoạn của việc Đọc Lời Chúa được rút từ câu 7 chương 7 của Phúc Âm theo thánh Matthêô: “Hãy tìm sẽ gặp; Hãy gõ người ta sẽ mở cho”.

- Tìm kiếm khi đọc
- Gặp thấy khi suy niệm
- Gõ cửa khi cầu nguyện
- Vào được khi chiêm ngắm..
Giai đoạn thứ năm là giai đoạn chuyển sang hành động, dấn thân sống Lời Chúa, sau khi đã gặp được Chúa.

I. TÌM KIẾM TRONG KHI ĐỌC: ĐỌC LỜI CHÚA

Đọc lại ba lần một bản văn Kinh Thánh đã chọn: đọc chậm rãi, suy niệm và kính cẩn, bởi vì Lời Chúa nói qua miệng chúng ta. Tiếp đến, những người hiện diện, mỗi người lần lượt đọc lại chậm rãi một câu. Sau khi tất cả đọc xong, thì trở lại đọc kinh cầu xin Chúa THÁNH THẦN, thường thì dùng một điệp khúc, để buổi Đọc Lời Chúa được diễn ra trong bầu khí cầu nguyện và lắng nghe. Đọc Lời Chúa là một buổi học hỏi Kinh Thánh trong tinh thần chăm chú lắng nghe.

“Lạy Chúa GIÊSU, Chúa là Con THIÊN CHÚA Hằng Sống, là Ngôi Lời của ánh sáng, xin hãy dạy con biết lắng nghe những gì Chúa phán bảo trong Kinh Thánh và từ đó khám phá ra khuôn mặt của Chúa”.

II. GẶP THẤY KHI SUY GẪM: SUY GẪM

Suy gẫm bằng cách: mỗi người hiện diện đọc lại một câu ngắn của bản văn, nhưng không thêm lời bàn. Làm như thế sẽ giúp nghiền ngẫm, lập đi lập lại Lời Chúa và ghi khắc Lời Chúa vào tâm lòng. Phương thức suy gẫm chung này giúp mỗi người biết lắng nghe tiếng vang của Lời Chúa nơi con tim của người khác. Chính Chúa THÁNH LINH hướng dẫn và nhờ đó, việc suy gẫm cũng như việc làm vang dội lại Lời Chúa trong lòng Giáo Hội, trở thành buổi hòa tấu chúc tụng dâng lên THIÊN CHÚA CHA, Đấng đã trao ban Lời Ngài cho chúng ta.

Giai đoạn thứ hai này kết thúc bằng việc đọc thêm một vài đoạn văn Kinh Thánh khác, hầu giúp những người hiện diện hiểu rõ hơn đoạn Kinh Thánh được chọn để suy gẫm. Bởi vì chính Kinh Thánh tự bàn luận về Kinh Thánh. Làm như thế tức là chúng ta để cho Lời Chúa được ghi khắc vào lòng, bằng những lời Kinh Thánh khác, như là những lời đến để giải thích, khẳng định và khai triển thêm cho Lời Chúa đã suy gẫm, hầu giúp chúng ta hiểu sâu xa hơn nữa.

“Lạy Chúa GIÊSU, là Con THIÊN CHÚA Hằng Sống và là Lời Sống Động, xin hãy dạy con biết tiếp nhận và lãnh hội Phúc Âm của Chúa để cho Phúc Âm biến đổi con và làm cho tâm trí con trở nên hoàn toàn phù hợp với Tâm Trí và Thánh Ý Chúa”.

III. GÕ CỬA KHI CẦU NGUYỆN: CẦU NGUYỆN

Chúa Cha nói với chúng ta qua Lời của Chúa GIÊSU: chúng ta lắng nghe Lời Chúa bằng đôi tai của con tim. Giờ đây chúng ta đáp Lời Chúa bằng việc cầu nguyện. Nhưng chúng ta vẫn còn dùng Lời Chúa để đáp lại Lời Chúa. Cũng hơi tương tự như trong thánh lễ, chúng ta dùng Thánh Vịnh là chính Lời Chúa để đáp lại Lời Chúa. Chúa Cha trao ban cho chúng ta Lời Ngài để chúng ta cầu nguyện. Vậy thì cách tốt nhất là chúng ta hãy dùng chính những Lời của bản văn suy gẫm để cầu nguyện. Như thế Lời Chúa trở thành Lời cầu nguyện. Chúng ta cầu nguyện Lời Chúa. Chính ở điểm này mà việc Đọc Lời Chúa có ý nghĩa. Và cũng chính nơi đây mà hạt giống Lời Chúa sinh hoa trái.

“Lạy Chúa GIÊSU, Con THIÊN CHÚA Hằng Sống, xin hãy dạy cho lòng con biết nói chuyện với Chúa Cha, Đấng mà Chúa vẫn không ngừng chuyện vãn trong THÁNH LINH Chúa. Xin hãy xuyên thấu tim con bằng Tình Yêu nối kết Chúa với Chúa Cha và xin hãy trở thành trong con lời cầu nguyện liên tục.

IV. BƯỚC VÀO KHI CHIÊM NGẮM: CHIÊM NGẮM

Lời Chúa kêu mời HIỆP THÔNG, một hiệp thông giống như khi lãnh nhận Mình Thánh Chúa. Chúng ta giữ thinh lặng một lúc lâu để ở lại trong sự hiện diện của Đấng đã nói với chúng ta bằng Lời của Ngài. Ở đây không có phương thức nào khác ngoài phương thức do Chúa THÁNH LINH hướng dẫn nơi lòng của mỗi người, bởi vì chính Ngài mới là Vị Thầy chân thật dạy cho chúng ta biết phải cầu nguyện như thế nào.

“Lạy Chúa GIÊSU, Chúa là Con THIÊN CHÚA Hằng Sống, xin hãy đào sâu nơi lòng con một niềm khao khát tình yêu, lớn lao đến độ Thần Linh Chúa làm cho con được tham dự vào Thông Hiệp Tình Yêu của Ba Ngôi Thiên Chúa, trong Thinh Lặng có sức siêu thoát mọi lời nói cùng mọi cảm tình”.


Người hướng dẫn: Linh Mục Marc-Daniel, dòng Xitô.
Địa điểm: Đan Viện Xitô Rougemont, Québec, Canada.
Thời gian: Tháng 6+10+11 năm 1991.
Bản đúc kết: Nữ tu Marie-Thérèse DUGAS, SSS.)