CHỌN LỰA XÉ LÒNG


Soeur Jean Berchmans Minh Nguyệt


Có thể nào một người mẹ lại đặt trên cán cân hai mạng sống: một của chính con mình và một của trẻ thơ khác không? Trong trường hợp đau thương bà mẹ phải quyết định ra sao??? Sau đây là kinh nghiệm xé lòng của bà Penny Thomas, tín hữu Công Giáo Mỹ.

Sáng 25-10-1988 bà Penny bồn chồn nhìn đồng hồ treo tường nhà bếp. Bà lo lắng tự hỏi: sao giờ này mà Candi - gái út lên 7 tuổi - vẫn chưa thức giấc chuẩn bị đến trường? Bé Candi vốn yêu thích đi học cơ mà! Cứ mỗi sáng cô bé nằng nặc đòi mẹ chải tóc rồi tự tay chọn chiếc áo đầm cô ưa thích và mặc vào .. Nhưng sáng hôm nay vẫn chưa thấy cô bé xuất hiện..

Bà Penny bước vào phòng con và thấy Candi đôi má đỏ hồng, nằm bất động trong đám chăn mền ngổn ngang.. Bé bị sốt cao độ. Thì ra bệnh đau gan tái phát trầm trọng. Bé Candi được ghép gan lần đầu tiên vào năm 1982. Bà vội chở con đến nhà thương Nhi Đồng ở Pittsburgh.. Các bác sĩ khám phá mật trong gan cô bé bị vỡ tung và đang chuyển vào máu.. Cần phải thay gan tức khắc. Candi được đánh thuốc mê và chờ đợi, nếu may mắn tìm ra gan thì sẽ thay ngay cho cô bé ..

Cùng ngày đó nơi thành phố bên cạnh, bạn tí hon của Candi cũng ngã bệnh nặng. Bé Jason 5 tuổi. Cậu bé mang chứng bệnh như Candi và được chuyển ngay tới nhà thương nhi đồng Pittsburgh. Nơi đây có bác sĩ nổi tiếng Thomas Starzl, người đã thành công trong vụ ghép gan đầu tiên vào năm 1963.

Mẹ của Jason là bà Nancy Point, nữ y tá bệnh viện Nhi Đồng Washington. Bà biết rõ bệnh tình Candi, ngày cô bé được chở đến đây trước khi được chuyển sang bệnh viện Nhi Đồng Pittsburgh. Khi cậu bé Jason bị đau gan, bà Nancy liên lạc ngay với bà Penny hỏi ý kiến. Từ đó hai gia đình Thomas và Point quan hệ thường xuyên và hai bé Candi-Jason trở thành đôi bạn tí hon, khắng khít nô đùa bên nhau..

Ngày hôm nay hai bé ngã bệnh và cùng vào nhà thương Pittsburgh.

Nơi hành lang bệnh viện hai bà mẹ Penny và Nancy tình cờ chạm mặt nhau. Hai bà biết rõ cả hai đứa con lâm nguy. Đang bồn chồn lo lắng bỗng bác sĩ Thomas Starzl xuất hiện. Ông tiến về phía hai bà mẹ. Bác sĩ nói:

- Chúng tôi vừa kiếm một gan và Candi cần ghép gan. Nhưng lúc này tình trạng bé Candi có thể không trầm trọng thêm. Trái lại trường hợp bé Jason lâm nguy và cần ưu tiên ghép gan tức khắc.

Quay sang bà Penny bác sĩ Starzl trịnh trọng hỏi:

- Chúng tôi phải làm gì bây giờ? Phải quyết định ra sao?

Bà Penny nhìn sang bà Nancy đang rươm rướm nước mắt. Bà phải xử sự sao đây? Có thể nào một người mẹ lại đặt trên cán cân hai mạng sống: một của chính con mình và một của trẻ thơ khác? Làm sao bà dám tin chắc rồi đây sẽ tìm ra cái gan khác, kịp thời cứu sống con bà???

Hiểu rõ hoàn cảnh đau thương, bác sĩ Starzl im lặng chờ đợi. Chồng vắng mặt bà Penny phải tự giải quyết vấn đề quan trọng nhất trong đời! Ngay lúc ấy bà nghĩ rằng bé Jason được quyền ghép gan trước. Sau đó, chỉ cầu mong tìm được cho con gái bà cái gan khác. Thu hết can đảm bà Penny trả lời với bác sĩ:

- Xin ghép gan cho bé Jason trước!

Bà Nancy cảm động ôm chầm lấy bà Penny và chỉ nói được vỏn vẹn câu: ‘‘CÁM ƠN”!

Ba phút sau bé Candi được đem ra khỏi phòng mổ và thay vào bé Jason .. Cuộc mổ diễn tiến tốt đẹp và thành công.

Trong khi đó bé Candi tiếp tục chờ cơ may có được cái gan cho mình. Tâm lòng bà Penny bấn loạn. Từng ngày qua mang thêm mối lo lớn cho bà. Mỗi sáng thức giấc bà tự hỏi: ‘‘Liệu hôm nay có tìm được cái gan cho bé Candi không?” Cứ thế ba tuần lễ dài đằng đẵng trôi qua. Bà Penny sụt 14 kílô.

Mãi đến ngày 21-11-1988, bé Candi được ghép gan và thoát chết.. Giờ đây cả hai bé Candi và Jason đều khỏe mạnh. Mỗi lần nhìn hai bé nô đùa bên nhau bà Penny cảm thấy thật sung sướng. Bà thổ lộ:

- Tôi biết hy sinh của mình mang lại hoa quả. Ngày tôi bằng lòng nhường cái gan - đáng lý của bé Candi - cho bé Jason, tôi tin rằng Chúa sẽ có cách cứu con tôi thoát chết. Mỗi ngày tôi dâng lời cảm tạ THIÊN CHÚA vì tình thương bao la của Ngài.

(”SELECTION du Reader's Digest”, Juin/1992, trang 7-14).