TRÀNG CHUỖI MÂN CÔI CỦA THƯƠNG BINH PHÁP

Biên Soạn : Soeur Jean Berchmans Minh Nguyệt


Hồi ấy là năm 1914, thế chiến thứ nhất bùng nổ (1914-1918). Trên chiến trường nơi biên giới giữa Pháp và Đức, một binh lính Pháp bị thương nặng vì những loạt đạn bắn như mưa của đoàn quân Đức. Hai binh sĩ đồng binh chủng vội chạy đến và khiêng bạn đặt trên chiếc cáng mang đi. Nhưng người bị trọng thương nói với hai bạn: “Hãy để yên tôi nằm chết tại đây. Không cần cấp cứu, bởi lẽ tôi không sống được lâu!” .. Nhưng hai bạn trả lời: “Chính vị chỉ huy trưởng ra lệnh như thế”. Người lính bị thương liền nói: “Vậy hai anh cứ tuân lệnh!”

Hai binh lính vội khiêng bạn đi nhanh về phía có trạm thuốc cấp cứu gần nhất. Đàng sau chiếc cáng, vị chỉ huy trưởng cũng vừa chạy đến. Ông muốn tận mắt lượng định tình trạng nguy ngập của người lính can đảm mà ông hết lòng yêu mến ..

Cả ba cùng im lặng bước đi. Những tia nắng ban mai bắt đầu dọi chiếu trên các đỉnh đồi nằm xa xa. Đi được một quãng dài, người lính trọng thương làm hiệu ngỏ ý muốn xin vị chỉ huy đến gần. Vị chỉ huy cúi sát xuống và hỏi: “Anh khát nước, muốn uống phải không?” Người bị thương vừa lắc đầu vừa nói: “Không, em không khát. Nhưng xin đại úy làm ơn lấy hộ em tràng chuỗi Mân Côi nằm trong túi áo bên phải của em”. Vị chỉ huy chìu ý ngay. Ông cho tay vào túi người bị thương và rút ra tràng hạt Mân Côi. Ông cẩn trọng đặt tràng chuỗi vào tay người lính. Bàn tay anh trắng bạch, khuôn mặt cũng trắng bạch và đôi mắt anh chỉ mở he hé.

Vị chỉ huy chăm chú nhìn những ngón tay người lính đang chầm chậm lần từng hạt chuỗi. Sau khi xong chục hạt Kinh Kính Mừng thứ nhất, vị chỉ huy ra lệnh cho hai người khiêng cáng dừng lại, để cáng xuống nghỉ. Chỉ khi này đây, cả ba mới nhận ra tràng chuỗi Mân Côi đã rơi khỏi tay người lính trọng thương và anh đã êm ái trút hơi thở cuối cùng ..

... Ông Mattêô là đảng viên cộng sản cuồng nhiệt người Ý. Ông bị đau nặng và nằm nhà thương. Năm ấy, bức tượng thánh du Đức Mẹ Fatima được rước qua từng thành phố của toàn nước Ý ..

Khi bức tượng thánh du Đức Mẹ Fatima tới thành phố nơi có nhà thương ông Matteo đang điều trị, bỗng có tin đồn: “Bức tượng thánh du trên đường đến nhà thờ chính tòa, sẽ dừng lại nơi khu vườn Bệnh Viện!” Tức tốc, hết mọi bệnh nhân vui mừng chuẩn bị tiếp rước Mẹ.

Về phần ông Matteo, từ ngày gia nhập đảng cộng sản, ông hoàn toàn bỏ đạo. Ông cũng lập gia đình theo nghi thức đời chứ chưa theo nghi thức đạo. Giờ đây, tin đồn bức tượng thánh du sẽ đến viếng thăm bệnh nhân, khiến lòng ông xôn xao giao động. Ông tìm đến cha tuyên úy nhà thương và thưa với ngài: “Xin cha làm ơn giúp con được lãnh nhận bí tích Hôn Phối, trở về với Giáo Hội Công Giáo. Con không muốn khi Đức Mẹ đến đây, lại trông thấy cảnh con còn ở trong tình trạng hôn nhân không hợp lệ”. Dĩ nhiên cha tuyên úy chỉ đợi chờ có thế. Cha vui mừng giúp ông Matteo sốt sắng chuẩn bị lãnh nhận Bí Tích Hôn Phối cùng với vợ ..

Khi bức tượng Thánh Du Đức Mẹ Fatima được rước đến nhà thương, ông Mattêô cảm thấy vô cùng sung sướng đón tiếp Mẹ. Không sao kể xiết nỗi niềm hiếu thảo và tri ân, ông trìu mến dâng lên Mẹ Hiền Thiên Quốc.

“Tiếng tốt danh thơm thì hơn dầu quý và ngày chết hơn ngày sinh. Đi đám tang thì tốt hơn đi đám tiệc, vì đó là điểm kết thúc của mọi người, người còn sống phải để tâm suy nghĩ. Phiền muộn thì tốt hơn vui cười, vì bộ mặt rầu rĩ giúp lòng người được cải thiện. Dạ người khôn ở nơi tang tóc, lòng kẻ dại ở chốn vui chơi. Nghe người khôn trách móc thì tốt hơn nghe kẻ dại ca khen; vì tiếng cười của kẻ dại khác nào cành gai nó lách tách dưới nồi, điều ấy cũng chỉ là phù vân. Bị áp bức người khôn hóa dại, của biếu xén làm hư hỏng lòng người. Làm xong một việc thì tốt hơn mới bắt đầu. Nhẫn nại thì tốt hơn huênh hoang tự đắc” (Sách Giảng Viên 7, 1-8).

(Sac. Pietro Ceccato, “Alla Scuola della Madonna”, Centro Mariano Montfortano, 1961, trang 233-234).