ĐỨC MẸ VÔ NHIỄM VÀ BÉ CECILIA CONY

Soeur Jean Berchmans Minh Nguyệt


Chị Maria Antonia, người Brazil, thuộc dòng Nữ Phan-Sinh Bác Ái và Đền Tạ. Tên thật của chị là Cecilia Cony. Chị sinh ngày 4-4-1900 và qua đời ngày 24-4-1939, trong hương thơm thánh thiện. Trước đó, vì nhận ra các nhân đức anh hùng của chị, nên các Bề Trên đã ra lệnh cho chị viết Hồi Ký về cuộc đời chị. Xin trích thuật phần chị nói về lòng kính mến Đức Mẹ. Chị Cecilia Cony viết:
Hồi ấy là tháng 3 năm 1912, niên học bắt đầu. Vào một ngày thứ bảy, nơi tòa giải tội, cha Godofredo nói với con:
- “Cha muốn năm nay, con phải làm thế nào để ghi tên và nhận ảnh đeo của Hội Con Đức Bà”. Dầu cha giải tội muốn thế, vẫn có vài ngăn trở: con còn nhỏ tuổi và trí thông minh quá kém. Cha Godofredo nói tiếp:
- “Chúng ta hãy cầu nguyện ngay hôm nay và con phải dâng lên Đức Bà rất nhiều đóa hoa nhỏ để xin cho được ơn này vào đúng lễ Trinh Nữ Maria Vô Nhiễm Nguyên Tội, mùng 8 tháng 12”.

Rời tòa giải tội, lòng con tràn đầy hân hoan, như thể đã cầm trong tay dây và ảnh đeo Hội Con Đức Bà!. Thế nhưng, mấy ngày trôi qua, con vẫn chưa làm cánh hoa nhỏ nào dâng lên Đức Bà theo như lời cha giải tội dặn.

Sau cùng, con hồi tâm suy nghĩ. Về việc đọc kinh, con biết rõ phải đọc kinh gì. Theo thiển ý con, không có lời kinh nào đẹp hơn lời Kinh Mân Côi con vẫn đọc hàng ngày. Nhưng về các cánh hoa nhỏ, con không biết hoa nào làm đẹp lòng Đức Bà nhất. Lúc trước, con có làm vài cánh hoa nhỏ dâng lên Đức Bà, nhưng con cảm thấy đó không phải là các cánh hoa Đức Bà ưa thích.

Con thú thật rất thích ăn kẹo, sôcôla, mứt, nói tắt một lời, con là một đứa trẻ ham ăn. Chị giúp việc Acacia biết rõ khuyết điểm của con, nhưng xem ra lại muốn vun trồng tật xấu này, khi chị cung cấp cho con đủ mọi thứ của ăn ngon ngọt. Khi không còn gì, chị lại mang cho con các thứ chị để dành như các viên đường thẻ. Một buổi chiều, con đang định cắn một viên đường thẻ, tức khắc bàn tay Thánh Thiên Thần Bản Mệnh ngăn cản. Con ngước lên trông thấy gương mặt nặng trĩu ưu tư của Thiên Thần. Mặc dầu chưa hiểu lý do, con vẫn nhanh tay bỏ viên đường vào hộp. Gương mặt Thánh Thiên Thần Bản Mệnh đổi sắc ngay, mang nét thật dịu hiền.

Thời gian sau, con đang ngồi ngoài hiên học bài thì chị giúp việc Acacia xuất hiện với chiếc bánh ngọt làm với táo, phủ một lớp đường thơm phức!. Vô cùng mừng rỡ, con ôm chầm lấy chị, vừa hôn vừa cám ơn rối rít!. Chị thật hài lòng, để chiếc bánh trên bàn rồi bỏ đi. Con lấy ngay một miếng đã cắt sẵn và đưa lên miệng cắn. Nhanh như chớp, Thánh Thiên Thần Bản Mệnh ngăn cản, khiến con chưa kịp làm gì hết!. Con đưa mắt nhìn lên thấy gương mặt Thiên Thần tỏ dấu nghiêm nghị. Con liền hiểu. Chính vì con rất thích ăn bánh ngọt mà con phải hy sinh không ăn bánh ngọt. Đó là hy sinh Đức Bà mong đợi để đánh đổi cho con dây và ảnh đeo Đức Bà của Hội Con Đức Mẹ.

Kể từ đó cho đến ngày mùng 8-12, lễ Đức Trinh Nữ Maria Vô Nhiễm Nguyên Tội, con không hề ăn bất cứ thứ gì có chất ngọt, trừ khi uống cà phê với đường. Con biết Đức Bà đã hài lòng với hy sinh, nên đã ân thưởng con với dây đeo và ảnh của Hội Con Đức Mẹ. Đó là điều con vẫn hằng mơ ước. Cha Godofredo đã tặng con một tấm ảnh và nói:
- “Ngày hôm nay con có thể ăn tất cả các thứ bánh ngọt mà con thích. Đức Bà hẳn thật hài lòng về con”.

Ngày hôm ấy, khi chị giúp việc Acacia dọn cho con chiếc bánh ngọt thơm ngon, con kiểm điểm thấy rằng:- ”Cô bé Cecilia thật háo ăn trước kia, nay không còn nữa. Cô bé đã hoàn toàn bỏ tật xấu này! Chính nhờ Đức Bà và Thánh Thiên Thần Bản Mệnh mà con mới tấn tới một chút trong đàng trọn lành. Xin cảm tạ hồng ân của Đức Mẹ và sự trợ giúp của Thánh Thiên Thần Bản Mệnh yêu dấu”.
... ... ...
Như đã nói, ngày 8-12-1914, lễ Trinh Nữ MARIA Vô Nhiễm Nguyên Tội, con được nhận vào Hội Con Đức Mẹ. Con nhận dây và ảnh đeo của Hội từ tay cha giải tội Godofredo. Ngày hôm trước, nơi tòa giải tội, khi con xưng tội, cha nói với con:
- “Ngày mai, Thiên Chúa Nhân Lành và Hiền Mẫu Rất Thánh của Ngài, sẽ ban cho con ơn đặc biệt, ơn trở thành 'Ái Nữ Đức Maria'. Thế nhưng, Ngài còn dành cho con đặc ân khác, trọng đại hơn, đó là ơn làm hiền thê của Chúa GIÊSU. Con có bằng lòng chấp nhận không?”. Con trả lời:
- “Thưa cha, đã từ lâu lắm rồi, con ước ao trở thành hiền thê của Chúa GIÊSU. Hơn thế nữa, con vẫn đinh ninh rằng, con sẽ không bao giờ làm vợ bất cứ ai trên trần gian này”.
Cha Godofredo giải thích cho con hiểu làm thế nào để trở thành hiền thê của Chúa GIÊSU. Dĩ nhiên, con lĩnh hội lời cha giải tội, theo mức độ hèn kém trí thông minh cho phép. Sau cùng, cha bảo con:
- “Khi con làm xong việc đền tội, và không còn người nào xưng tội nữa, con trở lại tòa giải tội, cha còn điều khác để nói với con”.

Con làm y như lời cha Godofredo dặn. Cha liền đưa cho con một tờ giấy và bảo: - “Ngày mai, sau khi rước lễ, con hãy đọc lời kinh cha viết đây để dâng lên Đức Bà”. Con muốn học thuộc lòng lời kinh, để ngày hôm sau, sau khi rước lễ, con đọc dâng lên Đức Mẹ với trọn tâm hồn con. Lời kinh như sau:
“Lạy Mẹ Rất Thánh, ngày hôm nay, Mẹ nhận con vào số các con cái dấu yêu trìu mến của Mẹ. Hỡi Mẹ yêu dấu, chúng ta hãy làm một cuộc trao đổi. Ngày hôm nay, nơi gần bàn thờ, khi vị thừa tác của Chúa GIÊSU Con Mẹ, nhân danh Mẹ, ban cho con tước hiệu ”Ái Nữ Đức MARIA”, con sẽ đặt vào vòng tay Mẹ đóa huệ trắng tinh của sự ngây thơ và đức trinh khiết của con. Xin hãy nhận lấy đóa huệ, hỡi Mẹ MARIA, đóa huệ thuộc về Mẹ, và con, con sẽ không bao giờ lấy lại. Khi nào Đức Lang Quân hỏi con, thì hỡi Mẹ là Trinh Nữ của mọi trinh nữ, con sẽ thưa Ngài rằng: ”Con đã trao đóa huệ trắng tinh cho Trinh Nữ Mẹ Ngài rồi, xin Ngài hãy lấy đóa huệ trắng ấy từ nơi Đức Mẹ”.

Con lập lại lời kinh trên đây, với trọn lòng sốt sắng, vào lúc quỳ dưới chân bàn thờ để lãnh dây đeo và hôn kính tượng ảnh Đức Mẹ, dấu chứng thuộc về Hội Con Đức Mẹ.

Trọn buổi lễ, bàn tay của Thánh Thiên Thần Bản Mệnh luôn để trên vai con. Chúa GIÊSU ngự đến với con y như ngày con rước Ngài lần đầu tiên, và cùng với Ngài, có cả Đức Bà nữa. Con không trông thấy các Ngài bằng chính mắt trần của con, nhưng con cảm nhận sự hiện diện thật sự của các Ngài. Con cảm nhận, nhưng không biết giải thích như thế nào.
Chính ngày hôm ấy, sau buổi lễ, khi gặp con, cha Godofredo hỏi con có làm việc dâng hiến như cha dạy không. Con liền trả lời bằng giọng thật nhỏ, để không ai nghe được:
- “Thưa cha có. Con đã lập đi lập lại nhiều lần. Lần đầu tiên, khi con đọc lời dâng hiến, Thánh Thiên Thần Bản Mệnh con, một tay đặt trên vai con, tay kia cầm đóa huệ trắng và dâng lên Đức Bà”.

Con thấy trên gương mặt vị linh mục điểm vài giọt nước mắt, những giọt nước mắt mà ngài vội chùi ngay, nhưng con không hiểu tại sao cha giải tội con lại khóc! ..

(Cecilia Cony, ”Je Dois Raconter Ma Vie”, Editions Téqui, 1988, trang 120-122+147-148).